Áo Khoác Thời Trang

www.aokhoacthoitrang.com

Công sở

Khi đồng đội chậm tiêu

Khi đồng đội chậm tiêu

Thứ Bảy, 10/11/2012, 09:58 GMT+7

Read more: http://congso.com/khi-dong-doi-cham-tieu-6503

 

Chiếc máy ảnh có nói lên con người của bạn ?

Chiếc máy ảnh có nói lên con người của bạn ?

Thứ Bảy, 10/11/2012, 11:00 GMT+7

 Nhiếp ảnh gia kiêm nhà viết hài kịch người Mỹ Gordon Lewis đưa ra những kết luận ngộ nghĩnh về người sử dụng sản phẩm của Canon, Nikon, Sony...

"Giống như việc chọn quần áo, thức ăn, đồ trang sức..., các vật dụng gắn với con người sẽ phần nào phản ánh về họ, trong đó có cả camera. Các đánh giá dưới đây không dành cho những ai "thiếu óc hài hước".


Người dùng Canon


Bạn đánh giá cao lợi ích của việc sử dụng camera hàng đầu trong lĩnh vực ảnh số cũng như sự dồi dào về thân máy, ống kính và các phụ kiện đi kèm dành cho mọi trình độ từ người mới tập tành cho đến nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp. Và cuối cùng, bạn sẽ chuyển sang dùng Nikon.
Người dùng Nikon


Bạn đánh giá cao lợi ích của việc sử dụng camera hàng đầu trong lĩnh vực ảnh số cũng như sự dồi dào về thân máy, ống kính và các phụ kiện đi kèm dành cho mọi trình độ từ người mới tập tành cho đến nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp. Và cuối cùng, bạn sẽ chuyển sang dùng... Canon.
Người dùng Sony

Sony Alpha DSLR-A380

Bạn tin rằng sự đổi mới của Sony trong công nghệ điện tử gia dụng, sự đi đầu của họ trong sản xuất chip xử lý hình ảnh, cơ chế chống rung tích hợp trong thân máy và công nghệ quang học Zeiss sẽ được đúc kết lại thành những sản phẩm có thiết kế độc đáo và chất lượng ngoại hạng. Bạn cũng tin vào chiêm tinh học, vật thể bay không xác định UFO hay chú thỏ thần thoại Easter Bunny.

Người dùng Pentax

Máy ảnh Pentax K-R

Bạn có thể bỏ ra 1.500 USD mua thân máy DSLR chỉ để các ống kính K-mount, M-mount từ hàng thập kỷ trước của bạn không bị lãng phí. Hoặc bạn nghĩ trông mình thật ấn tượng khi cầm trên tay chiếc camera có thể chụp ảnh chân thực. Bạn tin mọi người đang mỉm cười với bạn, chứ không phải đang cười bạn.


Người dùng Olympus

Bạn là kiểu người sẵn sàng mua bia của Hàn Quốc, đồ lót Pê-ru hay xe hơi Pháp. Không phải bạn thực sự thích chúng mà chẳng qua vì ít ai làm thế. Khi được hỏi vì sao chọn Olympus, bạn sẽ trả lời rằng khả năng chụp ảnh mới là điều quan trọng, không phải bản thân chiếc máy ảnh. Và bạn có rất ít bạn bè.


Người dùng Leica

Leica V-LUX 2

Bạn biết rằng không máy ảnh nào khác lập tức khiến người ta ngưỡng mộ như là Leica. Cầm Leica, bạn sẽ bớt đi sức ép phải chứng minh khả năng chụp ảnh thực thụ, nhưng bạn sẽ cần làm quen với những khác biệt khó nhận biết giữa các dòng ống kính Elmar, Elmarit, Summitar, Summicron và Summilux. Bạn hoặc cực giàu, hoặc đang sống cùng với mẹ hoặc mới vớ được một ống kính sau vụ ly dị.

Người dùng Panasonic, Fujifilm và Samsung nên thở phào vì họ không được nhắc đến trong danh sách này".


 

Read more: http://congso.com/chiec-may-anh-co-noi-len-con-nguoi-cua-ban-6506

 

Đàm Vĩnh Hưng chơi ngông chẳng giống ai

Đàm Vĩnh Hưng chơi ngông chẳng giống ai

Thứ Bảy, 10/11/2012, 10:55 GMT+7

Từ khi ra nhập showbiz và có chút tiếng tăm, Đàm Vĩnh Hưng đã được mệnh danh là ông hoàng scandal với hàng loạt hành động kỳ cục và phát ngôn gây sốc. Người ta nhận thấy ở anh cái tính ngông nghênh, bất cần đời, sống như thể chỉ mình ta trên thế gian. Bởi, hầu hết các bài phỏng vấn, Đàm Vĩnh Hưng đều chia sẻ, anh chẳng mấy quan tâm đến cái gọi là "búa rìu" dư luận.

Không chỉ phát ngôn mà ngay cả hành động, Mr. Đàm cũng luôn tỏ ra "khác người". Nếu tổ chức một bữa tiệc nào đó, Đàm Vĩnh Hưng đều bắt buộc khán giả, khách mời tham dự đều phải làm theo yêu cầu của khổ chủ. Nếu như ở các Dạ tiệc trắng, khán giả, khách mời tham dự bắt buộc phải mặc trang phục màu trắng thì ở sinh nhật lần thứ 40 của Mr. Đàm, khách mời đến tham dự chỉ được mặc 2 màu đen và đỏ.

Tôi muốn làm mặt trời chứ chẳng chịu làm ngôi sao, vì mặt trời chỉ có một còn sao thì vô kể

Việc làm từ thiện của Đàm Vĩnh Hưng cũng khiến khán giả "giật mình". Năm 2008, Đàm Vĩnh Hưng làm CD bằng "vàng xịn" có tên: "Qua cơn mê" được bán đấu giá tới 25 nghìn USD để làm từ thiện cho sinh viên nghèo hiếu học TP.HCM. Đàm Vĩnh Hưng khiến nhiều người không khỏi hết hồn khi tạo hiệu ứng như phim ma trong buổi ra mắt single Tuổi hồng thơ ngây với đèn tắt mở, tiếng hú vang lên và đôi trai gái mặc áo trắng bất ngờ xuất hiện. Hay trong một buổi triển lãm kêu gọi từ thiện, Đàm Vĩnh Hưng bán đấu giá tấm ảnh của chính anh với vết xăm trên người lần đầu tiên được anh "bật mí" trước toàn dân thiên hạ với mục đích làm từ thiện. Anh cho biết vốn không thích xăm mình, nhưng đã "nhắm mắt đưa chân" xăm chữ cái H ngay tại vị trí trái tim với ý nghĩa san sẻ tình thương cho những người bất hạnh.
Để hoàn chỉnh chân dung của Mr. Đàm, không thể không nói đến khả năng gây sốc bằng phát ngôn. Thế nên, trong giới giải trí, Đàm Vĩnh Hưng giữ kỷ lục bởi số lượng phát ngôn gây sốc. Chính anh cũng tự nhận: "Tôi thích gây sốc khiến người khác phải ngoái lại nhìn".

"La làng, tôi không ngán", đó là phát ngôn được giật tít trên trang bìa một tờ báo của Đàm Vĩnh Hưng, hay: "Tôi muốn làm mặt trời chứ chẳng chịu làm ngôi sao, vì mặt trời chỉ có một còn sao thì vô kể", cũng đủ nói lên tính cách đầy mạnh mẽ, cá tính và đặc trưng của Mr. Đàm. Đàm Vĩnh Hưng lại bồi thêm những phát ngôn xanh rờn như: "Louis Vuitton ra cái gì, tôi có cái đó. Vì sao tôi lại thích đồ Louis? Vì hãng này đắt và không bao giờ sale", "Tôi sẽ sinh con, nhưng không có nghĩa là tôi sẽ cưới vợ".

Tôi muốn sự nghiệp của mình bằng cả Elvis Presley, Whitne Houston, Madonna... cộng lại".

Đàm Vĩnh Hưng cũng không quên nhấn mạnh cá tính của mình khi trả lời trên các tạp chí như: "Người tôi yêu sẽ ngồi trên vai tôi, còn người tôi ghét sẽ nằm dưới chân tôi. Nếu chọn tình yêu và sự nghiệp thì tôi sẽ chọn sự nghiệp, vì người tình dễ tìm còn sự nghiệp khó gây dựng lắm". Có lúc Đàm Vĩnh Hưng chia sẻ: "Tôi muốn mình trở thành tấm gương cho tất cả thanh niên Việt Nam chưa ngoan noi và sống theo những gì tôi đã làm. Tôi muốn sự nghiệp của mình bằng cả Elvis Presley, Whitne Houston, Madonna... cộng lại".

Có thể nói, mỗi lần lên tiếng, là một lần Đàm Vĩnh Hưng khiến dư luận dậy sóng. Còn nhớ, gần đây, anh từng tâm sự "rất thật" trên một tờ báo như sau: "Tôi vẫn quyết định sinh con tuổi Mèo. Có thể là 2 em bé cơ. Ông trời không cho tôi hết 100%. Nhưng mọi người đâu biết có thể tôi rất hạnh phúc với cuộc tình bí mật của mình. Có thể là cuộc tình đêm, hay vài giờ chẳng hạn. Biết đâu một ngày nào đó, tôi đưa giấy đăng ký kết hôn với một người đàn ông".

Hôm trước, nghe Đàm Vĩnh Hưng tuyên bố:" Đám cưới của Hưng sẽ lớn nhất nước, nếu được sẽ truyền hình trực tiếp trên tivi để chia sẻ niềm vui với khán giả cả nước. Và sẽ tổ chức trên bãi biển, dọc bờ biển sẽ được đốt đuốc và dải đầy hoa trắng...". Hôm sau lại nghe anh thỏ thẻ:" Đám cưới với tôi là một thứ xa xỉ. Nếu có làm đám cưới thật thì Hưng sẽ làm trong bí mật. Vì ở Việt Nam, sau khi nghệ sĩ lập gia đình hay bị khán giả bỏ rơi".

Tôi muốn trở thành huyền thoại của âm nhạc Việt Nam, tên tuổi lúc nào cũng được mọi người nhắc đến.

Đàm Vĩnh Hưng cũng từng tuyên bố: "Tôi muốn trở thành huyền thoại của âm nhạc Việt Nam, tên tuổi lúc nào cũng được mọi người nhắc đến. Tôi muốn trở thành người đào tạo ra các ngôi sao hoàn hảo. Tôi muốn có 2 đứa con. Bản thân tôi sẽ có một sức khoẻ thật tốt để hát đến năm 60, 70 tuổi và muốn thực hiện xong cuốn phim đầy đủ về cuộc đời tôi trong năm tới". và anh khẳng định: "Không đề cử anh vào danh sách của giải "Cống hiến" là sai lầm của nhà tổ chức".

Người xưa đã có câu: "Nói 9 thì phải làm 10, nói 10 làm 9 kẻ cười người chê", giá như Đàm Vĩnh Hưng hiểu được câu nói này mà tiết chế trong hành động và phát ngôn thì có lẽ, hình ảnh của anh sẽ đẹp hơn nhiều trong lòng khán giả.

 

Read more: http://congso.com/dam-vinh-hung-choi-ngong-chang-giong-ai-6508

 

Bài văn một chữ

Bài văn một chữ

Thứ Bảy, 10/11/2012, 11:17 GMT+7

Người ta kể chuyện rằng: ngày kia một văn sĩ bỗng nảy sinh ra một ý kiến ngộ nghĩnh. Ông ta muốn viết một cuốn sách. Mà cuốn sách ấy, ông muốn làm sao cho nó không được dài quá một trang. Cuốn sách một trang này lại phải làm sao cho nó không được dài quá một dòng. Dòng ấy phải làm sao cho nó chỉ vỏn vẹn có một chữ.

Chữ độc nhất ấy, cố nhiên, phải làm sao diễn tả được hết mọi tư tưởng cao xa, tốt đẹp của văn sĩ.

Ý nghĩ ấy ngày đêm ám ảnh ông ta, làm cho ông ta mất ăn, mất ngủ. Làm thế nào viết được cuốn sách một chữ ấy?

Thất bại, nhà văn kia đành ngồi khoanh tay bó gối, thở dài thất vọng... Tất cả những danh từ trên thế giới, không đủ cung cấp tài kiệu, và ý nghĩa cho công việc ông ta dự định thực hiện.

Nhưng cuối cùng, cuốn sách một chữ ấy ông đã viết được. Chữ độc nhất, hàm súc mọi ý nghĩa, vừa hùng hồn, sâu rộng, vừa nhẹ nhàng ý nhị để diễn tả được những kỳ công kiệt tác trong vũ trụ. Tất cả những gì là tươi mát, là xinh đẹp, tất cả những gì là đáng quý chuộng, đáng yêu thương, đáng đòi hỏi, đáng tìm kiếm, đáng ước ao, đáng khát vọng.

Chữ ấy là: Mẹ - ý nghĩa của sự bao la, điều mà bấy lâu ông đang nhọc nhằn tìm kiếm.

Mẹ

Với nhịp sống ồn ào, náo nhiệt chốn thị thành cùng bao lo toan vất vả đôi khi khiến tôi quên đi người mẹ từng ngày mong ngóng con về thăm. Vào một ngày, đọc được bài thơ Mẹ là tất cả của Hoa nghiêm tôi chợt thấy chạnh lòng khi nhớ về mẹ.

Như cỏ xanh ngóng đợi mùa Xuân tới
Mỗi bình minh vẫy gọi tiếng chim ca
Tâm hồn con đón nhận biển bao la
Là biển Mẹ chan hoà tình thương mến

"Là biển mẹ chan hòa tình thương mến". Tình thương mến của mẹ là vô bờ bến cho tâm hồn con đón nhận từng ngày. Thế nhưng cuộc sống có những quy luật của nó, chim đủ lông đủ cánh bay đi, bỏ lại mẹ một mình bơ vơ chốn quê nhà.

Mẹ là Phật đưa con qua khổ hải
Bao nắng mưa dầu dãi một đời mê
Bước chân xa dẫu lạc lối quay về
Xin nương tựa trong tình thương của Mẹ.

Mẹ là gió, là nắng, là hoa, là Phật...Mẹ đưa con qua khổ ải, mẹ sưởi ấm trái tim con khỉ cô đơn, mẹ là nơi cho bước chân con trở về mỗi khi cần nương tựa. Chỉ có mẹ mà thôi!

                                                                                 

 

Read more: http://congso.com/bai-van-mot-chu-6500

 

Đôi khi cần tập bước chậm lại

Đôi khi cần tập bước chậm lại

Thứ Bảy, 10/11/2012, 10:48 GMT+7

Vào một buổi sáng lạnh mùa đông năm 2007, tại một ga metro ở Washington DC, một thanh niên với chiếc đàn vĩ cầm, đứng chơi những bài nhạc nổi tiếng của Bach, Schubert, Massenet… trong vòng 45 phút.

Trong khoảng thời gian ấy có khoảng chừng 2 ngàn người đi ngang qua, đa số đang trên đường đến sở làm của họ. Dường như không một ai có vẽ chú ý đến sự có mặt của anh.

Sau khoảng 3 phút, một người đàn ông đứng tuổi đi qua và nhận thấy có một nhạc sĩ đang đứng đó chơi vĩ cầm. Ông đi chầm chậm, dừng lại chừng vài giây, và rồi lại vội vã đi tiếp cho kịp giờ của mình.

4 phút sau:

Người nhạc sĩ vĩ cầm ấy nhận được đồng đô la đầu tiên: một người đàn bà ném tiền vào thùng đàn của anh và không hề dừng lại, tiếp tục bước đi.

6 phút:

Một người thanh niên trẻ đứng dựa vào tường lắng nghe anh, nhìn đồng hồ đeo tay của mình và rồi lại tiếp tục bước đi.

Nghệ sĩ chơi đàn
10 phút:

Một đứa bé dừng lại nghe, nhưng mẹ của em vội vàng lôi em đi tiếp. Ðứa bé tiếp tục dừng lại nhìn anh nhạc sĩ vĩ cầm, nhưng mẹ của em đẩy mạnh, và em lại phải tiếp tục bước đi, nhưng em vẫn cứ ngoái đầu quay nhìn lại. Và điều này đã cũng xảy ra với nhiều những đứa bé khác. Và cha mẹ nào cũng đều lôi kéo các em, bắt các em phải đi nhanh lên.

45 phút:

Người nhạc sĩ vĩ cầm ấy vẫn tiếp tục chơi nhạc không ngừng. Chỉ có 6 người dừng lại và lắng nghe trong vài ba phút rồi bỏ đi. Khoảng chừng 20 người cho anh tiền, trong khi vẫn tiếp tục bước đi bình thường, và không hề dừng lại. Chàng nhạc sĩ ấy thâu được tổng cộng là 32 đô la.

1 giờ sau:

Anh ta ngừng chơi, không gian im lặng trở lại. Không ai chú ý đến anh. Không một tiếng vỗ tay, và cũng không một lời tán thưởng.

Không ai biết người ấy chính là Joshua Bell, một trong những nhạc sĩ vĩ cầm nổi danh nhất trên thế giới. Trong hơn 45 phút qua anh đã chơi những bài phức tạp nhất trong các bài nhạc trình tấu, và cây đàn vĩ cầm mà anh chơi trị giá khoảng 3,5 triệu đô la. Hai ngày trước đó, Joshua Bell đã trình diễn tại một nhà hát ở thành phố Boston, vé bán hết không còn chỗ ngồi, giá của mỗi vé là 100 đô la. Và ban tổ chức sẵn sàng trả 1000 đô la mỗi phút cho tài năng của anh!

Ðây là kết quả của một cuộc thử nghiệm do báo The Washington Post tổ chức. Trong cuộc thử nghiệm này, Joshua Bell phải ăn mặc thật bình thường, quần jean, áo thun, mũ kết, và chơi đàn trong giờ cao điểm, 7:45am. Họ chọn nơi biểu diễn là trạm ga L’Enfant Plaza, vì nơi đây những người khách metro đi ngang qua đa số là thuộc tầng lớp trung lưu, chuyên nghiệp, trí thức, phần lớn làm việc với chính phủ liên bang.

Trước khi tổ chức, các nhà thử nghiệm nghĩ rằng tại Washington DC, một trong những đô thị phát triển nhất nước Mỹ về classical music, nhạc giao hưởng, Joshua Bell có thể sẽ thu hút một số lượng lớn khán thính giả dừng lại nghe, và họ có lẽ sẽ phải nhờ cảnh sát đến để giữ trật tự.

Nhưng chỉ có một người duy nhất nhận ra Joshua Bell, vì trước đó ba tuần cô ta có đi xem anh trình diễn ở Library of Congress, nên nhận ra anh ngay. Cô ta đã bỏ vào hộp đàn của Joshua Bell 20 đô la và tự giới thiệu mình khi anh ngưng chơi đàn.

Joshua Bell

Tờ Washington Post viết, mục đích của cuộc thử nghiệm này để xem rằng: chúng ta có thể nhận diện, ý thức được những gì hay và đẹp đang có mặt giữa cuộc sống bận rộn của mình, và trong những hoàn cảnh bình thường hằng ngày không?

Và nếu như trong cuộc sống chúng ta không thể dừng lại trong giây lát để lắng nghe một nhạc sĩ lừng danh nhất trên thế giới, chơi những giai điệu hay nhất từng được sáng tác, với một nhạc cụ tốt đẹp nhất, và nếu như cuộc sống quá bận rộn đến nỗi chúng ta không còn có thời gian để dừng lại, khiến ta trở nên lãng quên trước những điều hay và đẹp, thì trên con đường ta đi mình còn vô tình bỏ qua và đánh mất bao nhiêu những điều đáng quý nào khác nữa chăng?

Trong thời đại ngày nay, dường như đa số chúng ta có khá đầy đủ, nhưng duy có một điều mà chắc chắn trong chúng ta ai cũng đều rất thiếu thốn là thời giờ của mình, phải thế không bạn?

Trên con đường chúng ta đi, có lẽ ta cũng sẽ có dịp nghe được tiếng đàn vĩ cầm của Joshua Bell, và bao nhiêu những điều hay đẹp khác chung quanh ta, nâng cao tâm hồn mình, giữa những bận rộn và ngay trong hoàn cảnh bình thường nhất, nếu chúng ta biết tập bước chậm lại một chút…

Read more: http://congso.com/doi-khi-can-tap-buoc-cham-lai-6510

 

Thương lắm nhạc sến Sài Gòn

Thương lắm nhạc sến Sài Gòn

Thứ Bảy, 10/11/2012, 10:24 GMT+7

Cứ tưởng rằng trong thời buổi thị trường hiện nay với sự ra đời và lên ngôi của hàng loạt dòng nhạc thì cái gọi là nhạc sến đã bị lu mờ và lãng quên trong tâm trí người nghe nhạc nhưng hiện thực thì không phải như thế khi dòng nhạc trước đây bị cho là bình dân lại thu hút sự quan tâm và đón nhận từ rất nhiều người

Nếu như trước đây dòng nhạc bolero, gọi một cách dân dã là nhạc sến, được mặc định là nhạc dành cho cấp thấp, cho giới bình dân thì hiện tại, chưa bao giờ nhạc sến lại “có giá” đến như thế.

Tiền triệu cho 1 vé nhạc sến

Chưa bao giờ người ta lại thấy nhạc sến xuất hiện trên sân khấu lớn nhiều đến thế. Liveshow Nhật ký đời tôi của Chế Linh vào tối 9/6 tại Hà Nội, hay liveshow trước đó vào cuối năm 2011 của ông hẳn là chương trình đáng mơ ước của nhiều ca sĩ trẻ hiện nay, khi khán phòng kín chỗ dù giá vé cao ngất ngưởng: thấp nhất 500.000đ, cao nhất 3.000.000đ. Chỉ sau liveshow Nhật ký đời tôi vài ngày là hàng loạt các đêm nhạc sến khác, diễn ra ở Hà Nội và TP HCM: liveshow Nhẫn cỏ cho em của nhạc sĩ Vinh Sử vào 16/6 tại Cung Văn hóa – Hữu nghị (Hà Nội) với giá vé cũng không kém: từ 500.000đ đến 2.500.000đ.

Ở liveshow Nhật ký đời tôi của Chế Linh vào tối 9/6 tại Hà Nội, hay liveshow trước đó vào cuối năm 2011 của ông, khán phòng kín chỗ dù giá vé cao ngất ngưởng: thấp nhất 500.000đ, cao nhất 3.000.000đ.

Ở TP HCM, nhiều chương trình nhạc sến đường hoàng bước vào phòng trà – không gian ấm cúng sang trọng vốn từng được xem là lãnh địa của nhạc “sang”, không phải là nơi của dòng nhạc bình dân trước đây. Đó là đêm Nỗi buồn hoa phượng của ca sĩ Thanh Tuyền vào 15 và 17/.6 tại phòng trà Tiếng Xưa; đêm Vũ khúc by night tại sân khấu cầu Vồng vào 13/.6 và Về đâu mái tóc người thương tại phòng trà We vào 15/6 của ca sĩ Quang Lê; đêm Dấu ấn cuộc đời của Mai Quốc Huy và Randy vào 23/.6 tại phòng trà Tiếng Xưa… 

Để tham dự những đêm nhạc này, khán giả phải bỏ ra số tiền không hề nhỏ: phụ thu của chương trình Quang Lê từ 800.000đ đến 1.500.000đ, còn Thanh Tuyền từ 600.000đ đến 1.000.000đ. Đây là những con số không hề thấp so với mặt bằng giá vé các chương trình hiện tại, nếu không muốn nói là cao hơn so với nhiều đêm nhạc khác. Tại các đêm nhạc này, các ca khúc sến như Xin gọi nhau là cố nhân, Huế đêm trăng, Đập vỡ cây đàn, Tương tư nàng ca sĩ, Nỗi buồn hoa phượng, Hàn Mặc Tử, Mai lỡ hai mình xa nhau... dĩ nhiên không thể thiếu.

Không chiêu, không trò vẫn có khán giả

Không có gì để lý giải sức hút của nhạc sến ngoài sự gần gũi của giai điệu, của ca từ. Bất chấp việc không có chiêu trò, không được dàn dựng bắt mắt bằng công nghệ, cũng không có sự phụ trợ của vũ đạo... các đêm nhạc sến vẫn có sức hút kỳ lạ. Khi liveshow của nhiều ca sĩ, dù khá nổi tiếng, vẫn luôn là công cuộc “đốt tiền” với điệp khúc lỗ và lỗ, thì các đêm nhạc này lại hiện diện điều trái ngược. 

Mỗi show diễn của ca sĩ Thanh Tuyền bao giờ cũng kín khán giả.

Không quá khó để tìm ra căn nguyên của điều đó, bởi sự giản đơn đến mức xa lạ với “công nghệ liveshow” của nhạc sến khiến chi phí đầu tư cho các đêm nhạc này được tiết giản hơn nhiều. Khán giả của nhạc sến cũng không hề bình dân như người ta vẫn cho là. “Trong đêm nhạc trước đây của Thanh Tuyền tại TP HCM, có nhiều khán giả từ Hà Nội, Đà Nẵng đã mua vé máy bay vào để kịp có mặt. Giá vé của ghế VIP cộng với tiền di chuyển đó đủ để xem vài liveshow hoành tráng khác”, bà Xuân Hòa, chủ phòng trà Tiếng Xưa cho biết.

Chính vì sự lên ngôi của nhạc sến, nhiều giọng ca của dòng nhạc này đang được săn lùng. Một cuộc chiến ngầm để kéo ca sĩ về phía mình cũng diễn ra với các bầu sô, nhất là với các ca sĩ hải ngoại còn có chút gì mới mẻ với khán giả trong nước.

Sài Gòn nhạc sến ơi

Một dòng nhạc, một trường phái hội họa hay một trào lưu văn học khi đã thành tên thì dĩ nhiên đã có sự sống rồi, chỉ có điều sự sống ấy được đón nhận, nuôi nấng và lớn lên thế nào. Nhạc sến, có từ thời hậu Thế chiến thứ hai (mà tên gọi được coi là bắt nguồn từ chữ sen trong “con sen”, hay Mari-Sến), ban đầu là loại nhạc phần lớn viết theo điệu boléro mà giới bình dân thích nghe và thích hát.

Sau này nó đứng chung thuyền với nhạc vàng- loại nhạc tình mùi mẫn hay nhạc quê hương ở miền Nam sau 1954 ,và như thế đã có hơn nửa thế kỷ để chứng tỏ sức sống bền bỉ và mãnh liệt.

Bản thân “sến” là một hình dung từ mang đầy ý nghĩa chủ quan áp đặt, dùng để chỉ những tác phẩm hàm chứa cảm xúc bình dân hay quê mùa. Không thể có một định nghĩa rõ ràng cho nhạc sến, và khi ai đó thốt lên “Ôi sến ơi là sến!” thì gần như không biết vì sao.

Một bản nhạc có sến hay không tùy thuộc nhiều yếu tố. Như giai điệu tròn trịa dễ nghe, tiết tấu đơn điệu mòn mỏi, ca từ và phong cách hát sướt mướt, ủy mị hay vui tươi tình tứ một cách quê kệch kiểu: “Anh, anh ơi! người tình tôi ơi … xem người ta họ cưới nhau rồi.”

Ranh giới giữa sến và không sến cũng thật mong manh. Nhiều bài hát nếu đổi cách hòa âm và thể hiện sẽ “sến thiệt là sến” như Xóm đêm của Phạm Đình Chương, Khúc ca ngày mùa của Lam Phương hay Ai lên xứ hoa đào của Hoàng Nguyên. Song Hạ trắng của Trịnh Công Sơn thì không thể gọi là sến dù có gia giảm liều lượng ướt át tới đâu.

Xin nói ngay, nói dứt khoát và không rút lời rằng "Nỗi buồn hoa phượng" (nhạc sĩ Thanh sơn) là ca khúc hay nhất thế kỷ về đề tài học trò, mùa hè.... Thế nhưng, "Nỗi buồn hoa phượng" hơn nửa thế kỷ qua vẫn bị xem là "nhạc sến"-một cách gọi để phân biệt "thể loại nhạc" xuất xứ từ Sài Gòn.

Sài Gòn là đất của những kẻ nhập cư, du cư, được chọn là "đất lành" của người dân mọi miền đất nước, nơi hội đủ nét văn hoá, ngôn ngữ, âm sắc, giọng nói của cả 3 miền Bắc, Trung, Nam. Tâm trạng của người xa xứ, nỗi buồn của kẻ du cư-mà hầu hết là thành phần bình dân, lao động-cộng với bối cảnh sống của Sài Gòn một thế kỷ trước đã tạo ra một dòng nhạc dễ hát, dễ thuộc, buồn bã sướt mướt từ đó hình thành thứ gọi là "nhạc sến" bây giờ.

NỖI BUỒN HOA PHƯỢNG - Nhạc & lời: Thanh Sơn

Mỗi năm đến hè lòng man mác buồn,
chín mươi ngày qua chứa chan tình thương,
ngày mai xa cách hai đứa hai nơi
phút gần gũi nhau mất rồi,
tạ từ là hết người ơi.

Tiếng ve nức nở buồn hơn tiếng lòng,
biết ai còn nhớ đến ân tình không,
đường xưa in bóng hai đứa nay đâu,
những chiều hẹn nhau lúc đầu,
giờ như nước trôi qua cầu.

Giã biệt bạn lòng ơi,
thôi nay xa cách rồi,
kỷ niệm mình xin nhớ mãi.
buồn riêng một mình ai,
chờ mong từng đêm gối chiếc,
mối u hoài này anh có hay?

Nếu ai đã từng nhặt hoa thấy buồn,
cảm thông được nỗi vắng xa người thương,
màu hoa phượng thắm như máu con tim,
mỗi lần hè sang kỷ niệm,
người xưa biết đâu mà tìm.

Nếu không có những xóm Bàn Cờ, Tôn Đản... những khu bình dân nhà tre, vách nứa, mái tôn, tường gạch, không có những khu ổ chuột mọc lên dọc hai bờ kênh Nhiêu Lộc, nơi xóm vắng ngoại ô, đèn vàng heo hút sẽ không bao giờ có được những hình ảnh: "Tôi ở ngoại ô... một căn nhà xinh có hoa thơm trái lành...gần kề lối xóm, có cô bạn thân sớm hôm lo sách đèn...". Không có những ngõ tối lầy lội đêm mưa sẽ không có hình ảnh: "Gác lạnh về khuya cơn gió lùa... trăng gầy nghiêng bóng cài song thưa... nhớ ai mà đèn hiu hắt... gác trọ buồn đơn côi... phố nhỏ vắng thêm một người...".

Bối cảnh sống của một đô thị còn trên đường "đô thị hoá", còn những đường phố xa hoa lộng lẫy bên cạnh xóm nghèo quạnh hiu; những đường sá nhỏ bé, cảnh quan hoang vu hay những xóm nhỏ quần tụ...từ đó nảy sinh những mối tình nghèo, nỗi cô đơn thân phận, những tình yêu không đủ ước mơ cao sang chỉ có thể nuôi mộng:

"Nhẫn cỏ cho em", "hoa sứ nhà nàng"... Tư duy, ngôn ngữ người miền Nam (và sau đó là cả người nhập cư miền Bắc) vốn là tư duy rất cụ thể, không hoa mỹ ẩn dụ cao siêu, cứ nghĩ sao nói vậy, thấy gì gọi tên cái đó... và dòng nhạc sến sướt mướt ra đời, nhưng đêm đêm lắng nghe lắm khi người nghe rơi lệ là thường. Bình tâm lắng nghe, có lúc không thể không kêu lên: "Hay quá!...".

Bao nhiêu thế hệ cắp sách ai mà không có trong đời một mùa hè thổn thức “màu hoa phượng thắm như máu con tim, mỗi lần hè sang kỷ niệm…người xưa biết đâu mà tìm…”. Cái “người xưa” ấy quả đã khuất bóng trong dòng đời ồn ào tất bật, đã mang mái tóc, màu hoa, rời sân trường ra đi biền biệt chưa chắc có ngày gặp lại… Bao nhiêu thế hệ đã thổn thức mà lại thường thổn thức khi đã lớn, đã già, đã hiểu cái lẽ vô thường: “Người xưa biết đâu mà tìm…”

Nhạc sến đấy. Nó hay và đúng.

Sài Gòn giờ đây những xóm lao động bình dân đang dần thay đổi. Nhà cửa khang trang, Karaoke, đèn màu tưng bừng… những chung cư kiểu mới mọc như nấm hứa hẹn những cuộc đời khác. Sài Gòn văn minh và mới mẻ thêm nhiều. Cảnh quan thay đổi, nếp sống thay đổi nhưng tâm tình vẫn còn nguyên vẹn những rung động ban sơ mộc mạc của một thời.

Và như thế-nhạc sến vẫn còn-như một nét văn hoá bình dân, không thể thiếu trong đời sống tinh thần của một tầng lớp cư dân Sài Gòn và cả miền Tây mênh mang sông nước. Dẫu sao đi nữa, sẽ nhiều người đồng ý rằng nhạc sến có một ưu điểm lớn. Đó là nó đem lại sự thoải mái cho người nghe, vì chẳng đòi hỏi người ta phải động não mà thưởng thức. Hay nói cách khác, nhạc sến được sáng tác dựa trên cảm nhận đơn thuần của giới bình dân, chứ không phải nhằm thể hiện tư duy âm nhạc tinh tế của người sáng tác.

Nhờ ưu điểm “dễ nghe” mà người nghe nhạc sến nhiều khi không bình dân chút nào. Chỉ cần họ thích sự hồn nhiên không kiểu cách cao siêu, hay thích tìm một thứ của lạ không thuộc về thế giới của mình, là có thể đến với nhạc sến. Nhạc sến vẫn hay, vẫn đủ làm thổn thức bao trái tim ưa đơn sơ, chân chất và chân thành.

Read more: http://congso.com/thuong-lam-nhac-sen-sai-gon-6502

 

Aston Villa vs M.U: Đất lành Villa Park

Aston Villa vs M.U: Đất lành Villa Park

Thứ Bảy, 10/11/2012, 11:18 GMT+7

Cuối tuần này, Man City và Chelsea đều phải gặp những đối thủ khó, trong khi M.U chỉ phải hành quân đến Villa Park.

Việc Sir Alex được trao danh hiệu HLV xuất sắc nhất tháng Mười, đúng vào dịp kỷ niệm 26 năm ông dẫn dắt M.U, là một sự ghi nhận hoàn toàn xứng đáng. Sau cú trượt ngã ngay trên sân nhà trước Tottenham hôm 29/09, Quỷ đỏ đã đứng dậy hết sức mạnh mẽ khi toàn thắng 4 vòng gần nhất, trong đó có 6 điểm trọn vẹn trước những đối thủ lớn như Chelsea và Arsenal. Và với chiến thắng 3-1 trên sân Braga giữa tuần qua, họ đã có thể kê cao gối ngủ cho đến hết vòng bảng Champions League.

 Rooney rất có duyên ghi bàn vào lưới Aston Villa

Thật ra, đó chưa phải một M.U mạnh nhất. Họ vẫn còn những khiếm khuyết nơi hàng phòng ngự, vẫn bỏ lỡ những cơ hội mười mươi trên chấm phạt đền (tới 4 lần!), nhưng sức mạnh đáng sợ nơi hàng tấn công đã bù đắp tất cả. Van Persie hẳn nhiên là điểm sáng nhất, nhưng điều lạc quan là anh không cô đơn như thời còn ở Arsenal.

Phong độ đỉnh cao của tiền đạo người Hà Lan trở thành một cú hích khiến những đối tác của anh trên hàng công, đặc biệt là Chicharito , cũng lần lượt hồi sinh. Với 16 cầu thủ đã ghi bàn, không ai nói Quỷ đỏ là đội bóng một người.

Và bây giờ, khi M.U đang rất thảnh thơi vì đã có thể dồn sức cho Premier League thì cả Man City và Chelsea vẫn còn lấn cấn với Champions League. Lịch thi đấu hết sức dễ dàng kể từ nay cho tới trận derby Manchester (8/12) cũng là một lợi thế cực lớn của thầy trò Sir Alex.

Đơn cử như vòng đấu này, khi M.U chỉ phải làm khách trên sân Aston Villa, hiện đang xếp thứ 4 từ dưới lên, thì Man City phải chạm trán Tottenham, đội bóng từng rời Old Trafford với chiến thắng 3-2, còn Chelsea sẽ gặp không ít khó khăn từ phía Liverpool trong ngày Chủ nhật.

Việc phải di chuyển từ Braga về khiến M.U có đôi chút bất lợi so với Chelsea và Man City , những đội đá sân nhà giữa tuần qua. Nani, cầu thủ bị rút ra ở hiệp hai trận đấu giữa tuần qua, đã dính chấn thương gân khoeo và sẽ phải nghỉ thi đấu 10 ngày, còn Evans cũng bị đau háng và khả năng ra sân trước Villa còn bỏ ngỏ.

Tuy nhiên đây không phải những mất mát đáng kể. Nani chìm nghỉm suốt 73 phút hiện diện trên sân AXA, còn Evans phạm lỗi dẫn đến quả phạt đền.

Đất lành Villa Park

Aston Villa là một trong những đối thủ dễ chơi nhất của M.U. Trong 40 lần đụng độ nhau kể từ khi Premier League ra đời (1992), Quỷ đỏ mới thua vỏn vẹn 3 lần. Đặc biệt trong 17 năm qua, M.U mới thua Villa đúng 1 lần hồi năm 2009 (Agbonlahor ghi bàn duy nhất). Villa Park cũng chẳng phải một thách thức ghê gớm bởi đã 17 năm nay M.U chưa hề thất bại ở đây. Thậm chí, Villa Park còn đang là nỗi ám ảnh của chính Villa bởi họ mới thắng 2 trong số 17 trận gần nhất trên sân nhà.

Cuối tuần trước, chiến thắng 1-0 trước Sunderland đã giúp Aston Villa chấm dứt chuỗi 5 trận chỉ hòa (2) và thua (3) tại Premier League. Nhưng trước mắt thầy trò Paul Lambert là một hành trình cực kỳ chông gai. Tuần này là M.U, đội đang dẫn đầu BXH Premier League.

Tuần sau là ĐKVĐ Man City, vốn vẫn chưa quên mối hận bị Villa loại ở cúp Liên đoàn mùa này (4-2). Chưa hết, ở vòng đấu kế tiếp, Villa sẽ chạm trán Arsenal. Giành được 1 điểm trong số 3 đối thủ "hàng khủng" này đã là một chiến tích hết sức thành công với Villa.

Những chấn thương dài hạn của các trụ cột, đặc biệt là Darren Bent, khiến Villa bị suy yếu nghiêm trọng, nhất là hàng công với gánh nặng quá lớn đặt lên vai Agbonlahor. Mùa giải này, họ chỉ đạt tỷ lệ sút trúng đích mỗi trận 3,3 lần, trên mỗi Sunderland.

Điều đó lý giải tại sao Aston Villa chỉ ghi được 8 bàn sau 10 vòng đấu, thành tích chỉ ngang một mình van Persie, và chưa bằng một phần ba số bàn thắng của M.U.

Với phong độ xuất sắc như hiện tại, rất khó để van Persie kìm hãm việc... ghi bàn. Và nên nhớ trong cả 8 trận mà chân sút người Hà Lan nổ súng, M.U toàn chiến thắng cả. Tuy nhiên, cầu thủ M.U có duyên sút tung lưới Aston Villa nhất phải là Wayne Rooney, với tổng cộng 11 bàn thắng. Đó cũng là đội bóng Premier League bị "số 10" M.U sút thủng lưới nhiều nhất trong sự nghiệp

Dự đoán: 1-3

thông tin bên lề:

Aston Villa: Garner, Charles, N'Zogbia, Richard Dunne, Bent, Petrov chấn thương dài hạn. Herd có thể trở lại. Lichaj bị treo giò.

M.U: Phil Jones, Vidic, Kagawa, Nani chấn thương, Fletcher bị cảm. Khả năng ra sân của Evans là 50/50.

Đội hình dự kiến

Aston Villa: Guzan - Lowton, Vlaar, Clark, Bennett,  Westwood, Bannan, Weimann, Ireland, Agbonlahor, Benteke.

M.U: De Gea - Rafael, Smalling, Ferdinand, Evra - Carrick, Cleverley - Valencia, Rooney, Young - Van Persie.

Read more: http://congso.com/aston-villa-vs-m-u-dat-lanh-villa-park-6512

 

10 bức ảnh thay ngàn lời nói

10 bức ảnh thay ngàn lời nói

Thứ Bảy, 10/11/2012, 11:02 GMT+7

Chậm lại một phút để ngắm những tấm ảnh xúc động nhất facebook tuần qua nào!

Hạnh phúc bình dị của cha/mẹ là nụ cười của con.

 Bóng hình mẹ

Nếu bạn còn muốn hút thuốc lá

Cái tạo nên tầm của chúng ta không gì khác là tri thứ

Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ

Chỉ có thể là mẹ.

Anh xin làm cầu vượt lũ để chắp cánh ước mơ.

Thiên nhiên là món quà của tạo hóa.

Nghệ thuật là đây!

Cái mà bạn thở ra không phải là khói!

Read more: http://congso.com/10-buc-anh-thay-ngan-loi-noi-6505

 

Hãy để tâm hồn chúng ta được đánh thức

Hãy để tâm hồn chúng ta được đánh thức

Thứ Bảy, 10/11/2012, 11:06 GMT+7

Một bài học về cuộc sống từ chính nhà bác học lừng danh thế giới qua lời kể của nhà văn Mỹ Jerome Weidman. Câu chuyện, được trích từ “Những câu chuyện vĩ đại” của tạp chí Reader’s Digest, vừa được đăng tải trên một tờ báo Pháp như một lời kêu gọi hãy hành động như Einstein cho một thế giới tốt đẹp hơn.

Khi còn rất trẻ, mới đặt những bước chập chững vào đời, một tối tôi được mời tham dự một buổi chiêu đãi của giới thượng lưu tại tư gia một mạnh thường quân nổi tiếng của New York. Sau bữa tối, nữ chủ nhân dẫn chúng tôi đến một phòng tiếp tân lớn để tham dự một buổi hòa nhạc thính phòng.

Âm nhạc là nguồn cảm hứng của Albert Einstein

Trớ trêu là tôi không phải một “tín đồ” của âm nhạc. Cho dù có cố hết sức tập trung đi nữa, tôi cũng không sao nhớ nổi một giai điệu, nói gì đến thứ nghệ thuật mà người ta gọi là “âm nhạc” vốn chỉ gợi lên trong tôi một mớ âm thanh hỗn độn. Thế nên, tôi ngồi vào giữa khối người đông đảo và chờ những nốt nhạc đầu tiên vang lên để vờ như lim dim thưởng thức, còn đôi tai khép kín mặc cho hồn mình lang thang phiêu lãng.

“Nào, hãy nói cho tôi biết kể từ khi nào cậu ác cảm với âm nhạc đến thế”.

Cuối cùng, khi những tiếng vỗ tay vang lên kéo tôi khỏi những giấc mơ, tôi hiểu mình đã có thể trở lại với thế giới thực mà không lo màng nhĩ của mình bị tra tấn nữa. Chợt một giọng nói trầm ấm rót vào tai phải của tôi: “Cậu có thích Bach không?”.

Bach? Những gì tôi biết về ông cũng chẳng hơn những gì tôi biết về sự phân rã hạt nhân. Thế nhưng, tôi lại nhận ra gương mặt của người vừa hỏi tôi. Chân dung của ông nổi tiếng khắp thế giới với mái tóc trắng bù xù, cái ống điếu lúc nào cũng gắn chặt ở góc miệng. Tôi đang ngồi cạnh Albert Einstein mà!

“Tôi có thích Bach không?”, tôi ấp úng. Tôi nhận ra trong ánh mắt như xuyên thấu kia, không chỉ là một sự lịch sự thông thường. Nhất là tôi có cảm giác ông không phải là người dễ bị lừa chút nào.
Albert Einstein - Ảnh: Getty Images

Bởi vậy, tôi lúng túng thú nhận với ông là tôi không biết và cũng chưa từng nghe một tác phẩm nào của nhà soạn nhạc này cả.

Một chút bối rối thoảng qua trên gương mặt của Einstein: “Cậu chưa bao giờ nghe Bach à?”.

Nghe thế, đúng là thiếu chút nữa là đủ lộn ruột lên rồi!

“Tôi tuyệt nhiên không có gì phản đối Bach cả - tôi vội đính chính - Chỉ là tôi không có khiếu âm nhạc hay tôi chưa bao giờ “cảm” được âm nhạc thôi”.

Vẻ nghiêm trọng hiện rõ trên gương mặt ông. “Xin theo tôi” - ông nói với một giọng mà tôi không sao từ chối nổi.

Ông đứng dậy và nắm tay tôi kéo đi. Tôi theo sát ông. Tôi bối rối bước đi mà mắt gắn chặt xuống thảm lót sàn, giữa những thực khách giờ đang dõi mắt nhìn chúng tôi và thì thầm đoán già đoán non không biết có chuyện gì xảy ra giữa hai chúng tôi. Einstein chẳng màng để ý đến điều này.

Albert Einstein
Ông bước lên cầu thang chừng như đã quen thuộc. Lên đến lầu, ông đưa tôi vào một phòng đầy sách và khép cửa lại.

“Nào, hãy nói cho tôi biết kể từ khi nào cậu ác cảm với âm nhạc đến thế” - ông nói với một nụ cười đầy lo lắng.

“Kể từ nào đến giờ rồi - tôi ấp úng - Ngài nên quay xuống dưới và tận hưởng màn độc tấu, giáo sư Einstein ạ. Tôi không thể tìm được niềm vui nào trong âm nhạc và điều đó sẽ làm hỏng buổi tối của ngài”.

Einstein lắc đầu, mặt cau lại, cho thấy tôi vừa nói một điều ngu xuẩn.

“Hãy nói cho tôi biết cậu thích nhất thể loại nhạc nào?”.

“Tôi thích những bài hát có lời và những giai điệu dễ nhớ”. Ông cười và gật đầu, như hài lòng với câu trả lời của tôi.

“Vậy cậu có thể kể cho tôi một vài ví dụ về thể loại mà cậu thích không?”.

“Gần như là tất cả những bài của Bing Crosby” - tôi bạo miệng nói.

“Tốt lắm” - ông lại gật đầu.

Ông tiến đến một góc phòng mở máy hát và lấy ra những đĩa nhạc. Tôi quan sát ông. “A!” - ông reo lên khi vừa tìm được một cái tựa của bài nhạc. Thế là giọng ca ngọt ngào trong giai điệu jazz của Bing Crosby trong ca khúc When the blue of the night meets the gold of the day vang lên khắp phòng. Einstein nhịp nhịp ống điếu với vẻ thích thú. Ông cắt ngang bài sau ba hay bốn câu nhạc.

“Giờ thì cậu có thể lặp lại những gì cậu vừa nghe?” - ông tỏ ra tha thiết.

Một lời mời mà tôi buộc phải thực hiện sao? Rõ là vậy. Thế là tôi hát lại ca khúc của Bing Crosby, cố sao cho đúng và nghe được. Khuôn mặt Einstein rạng rỡ hẳn lên.

“Cậu thấy đó! - ông mừng rỡ khi tôi kết thúc cuộc “trình diễn” của mình - Cậu có khiếu âm nhạc đấy chứ!”.

Nghe vậy tôi ấp úng trả lời là tôi đã nghe bài hát này hàng trăm lần và đã thuộc lòng, chứ chẳng có lý do nào xứng đáng để được nhận lời khen tặng của ông.

“Nói tào lao! - Einstein bực mình - Cậu vừa chứng minh điều ngược lại với những gì cậu nói đấy! Cậu có nhớ bài học đầu tiên của cậu về số học ở trường không? Thử hình dung xem nếu như trong những tiết học toán đầu tiên của cậu, thầy giáo yêu cầu giải một bài toán khó bằng các phép chia và phân số phức tạp thì liệu cậu có làm nổi không?”.

“Dĩ nhiên là không rồi!”.

Einstein vung ống điếu với vẻ đắc thắng: “Kết quả là cậu hoảng sợ và cùng lúc đó sẽ hình thành trong cậu một ác cảm đối với môn toán. Chỉ vì một thiếu sót nhỏ trong cách dạy của giáo viên mà cậu sẽ có thể bỏ qua một môn học tuyệt vời cho phần đời còn lại của cậu”.

Nhà bác học tiếp tục vung ống điếu như để củng cố thêm lập luận của mình. “Nhưng không người thầy nào lại ngốc đến mức đòi cậu làm những việc siêu đẳng như thế đâu. Họ sẽ dạy cậu những cái cơ bản để giải các bài toán và chỉ khi đã nắm vững được những cái cơ bản này, họ mới đưa cậu đến với những cái khó hơn như phép chia và phân số phức tạp. Âm nhạc cũng tương tự như vậy”.

Einstein giơ cao đĩa nhạc của Bing Crosby. “Bài hát này là thuộc về âm nhạc, còn phép cộng trừ lại thuộc về toán học. Giờ đây khi cậu đã làm chủ được giai điệu này, chúng ta có thể chuyển qua những thứ khác phức tạp hơn”.

Ông chọn ra một đĩa nhạc mới và cho nó vào máy hát. Giọng ca vàng John McCormack trong bài hát The trumpeter vang khắp phòng. Einstein cho ngừng đĩa hát sau vài dòng nhạc.

“Giờ, nếu được, hãy hát cho tôi nghe những gì cậu vừa được nghe”.

Tôi hát lại không chút e dè, và hát chính xác đến ngay cả bản thân tôi cũng bất ngờ. Einstein nhìn tôi với một vẻ mặt mà duy nhất một lần trong đời tôi đã nhìn thấy trên gương mặt xúc động của cha tôi khi tôi đọc bài diễn văn giã từ trong buổi nhận bằng tốt nghiệp ở trường trung học.

“Xuất sắc! - Einstein chúc mừng khi tôi vừa ngừng hát - Tuyệt vời! Chúng ta chuyển qua thể loại khác nhé”.

Cái “khác” ấy là một trích đoạn trong Cavalleria Rusticana của nhạc sĩ Pietro Mascagni, vở nhạc kịch một cảnh do Caruso trình diễn. Mặc dù chẳng hiểu gì nhưng tôi vẫn có thể hát lại gần giống giọng nam cao của nhân vật. Einstein vỗ tay tán thưởng.

Chúng tôi lại chuyển sang nghe nhạc không lời mà tôi phải ngâm nga lại các giai điệu. Khi tôi lên những nốt cao, Einstein há miệng và ngửa đầu ra sau như để đỡ cho tôi khi lên cao. Khi tôi hát lên được nốt cao cuối cùng (ít ra là nốt mà tôi có thể vươn tới được), ông ngừng nhạc. “Chàng trai trẻ ạ - ông nắm tay tôi - Giờ chúng ta đã đủ sức thưởng thức Bach rồi đấy”.

Khi chúng tôi quay lại thính phòng, các nhạc công đã lên dây đàn xong để chuẩn bị bắt đầu tiết mục mới. Einstein mỉm cười và thân mật vỗ nhẹ lên đùi tôi.

“Chỉ cần lắng nghe - ông thì thầm - còn bản năng của cậu sẽ làm điều còn lại”.

Tôi không tin vào bản năng âm nhạc. Nếu như nhà bác học lừng danh này đã không giúp một kẻ “ngoại đạo” đến được với âm nhạc thì tối ấy chắc tôi sẽ không bao giờ cảm nhận được giống như tôi đã cảm nhận được lần đầu tiên trong đời khi nghe bài cantata của Bach Những chú cừu thanh bình gặm cỏ. Kể từ đó, tôi đã nghe đi nghe lại bài này nhiều lần và có thể nói tôi sẽ không bao giờ chán mỗi khi nghe lại. Nó luôn gợi lên trong tôi hình ảnh một người đàn ông hơi đẫy đà với mái tóc trắng bù xù, cái ống điếu luôn kẹp giữa kẽ răng cùng ánh mắt, ở đó luôn lấp lánh mọi sự thán phục của thế giới.

Buổi hòa nhạc kết thúc, tôi nhiệt tình vỗ tay tán thưởng. Chợt nữ chủ nhân xuất hiện trước mặt chúng tôi. “Tôi thật sự lấy làm tiếc, thưa giáo sư Einstein, ngài đã không thưởng thức được phần hay nhất của buổi biểu diễn rồi”, bà vừa nói vừa nhìn tôi với ánh mắt đầy vẻ trách móc.

Nhà bác học và tôi đều phật lòng. “Tôi cũng thật sự lấy làm tiếc - Einstein trả lời - Thế nhưng lúc nãy, người bạn trẻ này và tôi lại làm được một công việc cao đẹp nhất được giao phó cho con người thực hiện đấy”.

“Thật vậy sao? - bà lúng túng đáp lại - Hai vị có thể nói rõ hơn không?”.

Einstein mỉm cười và quàng lấy vai tôi. Lúc đó, ông mới nói vỏn vẹn vài từ đáng được khắc lên bảng vàng mà bản thân tôi sẽ mãi mãi biết ơn ông. “Hãy đánh thức tâm hồn để thế giới đưa cái đẹp vào cư ngụ” ( bản gốc: "Opening up yet another fragment of the frontier of beauty")

Read more: http://congso.com/hay-de-tam-hon-chung-ta-duoc-danh-thuc-6513

 

Những con số gây bất ngờ về 'chuyện ấy'

Những con số gây bất ngờ về 'chuyện ấy'

Thứ Bảy, 10/11/2012, 10:35 GMT+7

Thống kê về "chuyện ấy" đã có đươc những con số bất ngờ. Nếu bạn là người quan tâm đến "chuyện ấy", bạn không thể bỏ qua những con số này.

Những con số bất ngờ

Những  thống kê về "chuyện ấy" đã có đươc những con số bất ngờ

1. Những ai bị nhiễm bệnh tình dục?

Một nghiên cứu của Trung tâm Kiểm soát và phòng chống bệnh (Mỹ) cho thấy, có ít nhất 50% số nam giới và phụ nữ từng quan hệ tình dục mắc phải virus HPV một lần trong đời. HPV là bệnh lây truyền qua đường tình dục rất phổ biến với hai dạng thức: nguy cơ cao và ít nguy hiểm. Trong đó, dạng thức ít nguy hiểm chỉ gây ra viêm nhiễm cơ quan sinh dục, trong khi dạng nguy cơ cao có thể gây ung thư. Trong 90% trường hợp, hệ miễn dịch của cơ thể sẽ đào thải được mầm bệnh sau 2 năm.

2. Mỗi người có bao nhiêu bạn tình?

Một cuộc thăm dò gần đây của Trung tâm Số liệu Y tế Quốc gia Mỹ đối với những người trưởng thành trong độ tuổi 20-59, phụ nữ có trung bình 4 bạn tình trong cuộc đời, còn con số này ở nam giới lên tới 7 người.

3. Có phải lần nào cũng lên được đỉnh?

Nếu như 75% nam giới luôn đạt đỉnh trong mỗi lần quan hệ thì chỉ có 29% phụ nữ trải nghiệm được cảm giác này. Thêm nữa, hầu hết phụ nữ đều không thể “sung sướng” từ giao hợp đơn thuần mà cần phải có các biện pháp hỗ trợ khác, cuộc khảo sát tại Mỹ và Anh tiết lộ.

4. Có nhất thiết phải ngủ chung?

Dù đang sống cùng bạn đời/bạn tình nhưng cứ 10 cặp đôi thì lại có một cặp cho biết họ thường xuyên ngủ riêng. Việc “giường ai nấy ngủ” giúp họ ngon giấc và thoải mái hơn.

5. Độ tuổi “lần đầu”

Cuộc khảo sát với nhiều trường Đại học tại Mỹ cho thấy, độ tuổi làm chuyện ấy lần đầu ở nam trung bình là 16.9, còn ở nữ muộn hơn một chút (17,4 tuổi). Một nghiên cứu khác lại cho thấy độ tuổi này có thể liên quan đến gene di truyền: nhiều đặc tính được truyền từ đời trước sang đời sau có thể khiến cho một người sẵn sàng quan hệ sớm hơn so với bình thường.

6. Những ai cần trợ giúp?

Nếu như chỉ có xấp xỉ 5% số nam giới ở độ tuổi 40 bị rối loạn chức năng sinh dục thì tỷ lệ này ở độ tuổi trên 65 tuổi đã tăng lên 25%.

7. Ai “khỏe” nhất trong lịch sử?

Một phụ nữ Nga thế kỷ 18 hiện nắm giữ kỷ lục thế giới về việc hạ sinh nhiều con nhất: 69 người sau 27 lần mang thai, trong đó có 6 cặp sinh đôi, 7 cặp sinh ba và 3 lần sinh tư. Tuy nhiên, kỷ lục về người đàn ông có nhiều con nhất trong lịch sử phải thuộc về một vị hoàng đế xứ Maroc với ít nhất 342 con gái và 525 con trai, theo sách Kỷ lục Guinness.

Read more: http://congso.com/nhung-con-so-gay-bat-ngo-ve-chuyen-ay-6507

 

Khám phá những lâu đài ' vĩ đại' của các nhà văn ' vĩ đại '

Khám phá những lâu đài ' vĩ đại' của các nhà văn ' vĩ đại '

Thứ Bảy, 10/11/2012, 10:02 GMT+7

 Từ Alexandre Dumas ở Port-Marly, Chateaubriand ở Vallée-aux-Loups, Racine ở Madeleine - Chevreuse, hay Perrault ở Breteuil đều ẩn chứa những bí mật thú vị… Di sản và văn sỹ nổi tiếng vẫn luôn luôn là một cặp bài trùng. Các tòa lâu đài này đều nằm trong vùng ngoại ô Paris, cách trung tâm thủ đô chỉ vài chục kilomet.

Lâu đài của Dumas


"Ở ngay tại chỗ này này, anh hãy họa cho tôi một khu công viên theo kiểu Anh và ở phần trung tâm, tôi muốn có một tòa lâu đài theo phong cách Phục Hưng, đối diện là một biệt thự theo lối Gothique có dòng nước bao quanh… có những con suối chảy róc rách đêm ngày, và anh sẽ tạo cả cho tôi những dòng thác nữa nhé!". Ở tuổi bốn mươi hai, khi mà Alexandre Dumas cuối cùng đã đạt đến đỉnh cao trong sự nghiệp văn chương của mình nhờ thành công vang dội của tuyệt tác "Ba người lính ngự lâm " thì ông vẫn còn tiếp tục xây dựng một tuyệt tác nữa của mình: một tòa lâu đài huyền thoại. Một tòa lâu đài trong đời thực, chứ không phải chỉ được miêu tả trên giấy qua những trang tiểu thuyết. Một tuyệt tác được ra đời, thuần khiết từ một trí tưởng tượng hết sức phong phú, một dự án gần như quá sức người, rõ ràng minh bạch, là hình ảnh của người đã sáng tạo ra nó: điên điên khùng khùng, nồng hậu và gần như hoang tưởng!


Dumas, khi ấy vẫn còn ở Saint Germain-en-Laye, đã tậu được một khu đất không xa nhà ông, trên một sườn đồi quay ra sông Seine, và chế ngự khắp vùng, rộng hai hec-ta, bao gồm những cánh đồng và rừng cây để cho xây tại đó một dinh thự cho riêng mình. Rồi ông thuê một kiến trúc sư nổi tiếng nhất thời bấy giờ là Hippolyte Durand thiết kế bản vẽ và xây dựng công trình.

Hai năm sau, Dumas là ông chủ hạnh phúc của tòa lâu đài ấy, một tòa lâu đài ra đời từ chính những ước mơ của ông, được gọi là Lâu đài Monte-Cristo, bởi tất cả những gì hiện diện ở đó đều được rút ra từ chính những hình mẫu trong tác phẩm của ông. Tòa nhà chính, một tuyệt tác duyên dáng mang phong cách Phục Hưng, là một lâu đài xinh xắn có bốn mặt tiền đều được trạm trổ điêu khắc. Ta tìm thấy ở đó những họa tiết thời phong kiến, những tiên đồng, những nhạc cụ khác nhau và những con vật kỳ lạ cổ quái. Phía trên mỗi ô cửa sổ tầng trệt, Dumas cho đặt một bức chân dung của một nhạc soạn kịch, để cho khách mời, ngay khi bước lên các bậc cầu thang dẫn vào cửa chính, đã có cảm tưởng như đang được đón chào một cách trọng thể. Trên các lớp trán tường, được gắn hàng loạt các loại vũ khí của tổ tiên tác giả cũng như câu khẩu hiệu của chính ông: "Tôi yêu những ai yêu tôi".

Tâm điểm thu hút khách là gian phòng khách kỳ diệu được trang trí theo phong cách người Maure, nằm trên tầng hai, nơi mà Dumas, với tính hiếu khách huyền thoại của mình thường kết bạn và giao hữu với tất cả các tầng lớp, từ quý tộc cao sang đến những người dân tầm thường trong xã hội, đã từng cùng lúc đón tiếp hàng trăm khách mời. Và trong những buổi đón tiếp đông đúc như thế, ông chủ nhà không hề nề hà mà sẵn sàng xắn tay áo vào bếp, tự tay chế biến các món ăn và nấu nướng như một đầu bếp thực thụ. Trong khu vườn theo kiểu Anh, ở giữa những hòn non bộ và đất đá lổn nhổn là những hang động nhân tạo, những dòng suối con sông, những khu rừng đồi cây nho nhỏ, tất các sinh vật sống động cùng nhau đùa dỡn : một con kền kền có tên là Jugurtha, một con chó săn pointer lẫn trong bầy đàn của loài lông mao, hai con vẹt sống trong cái vòng quay nhào lộn của chúng, ba con khỉ và một đàn vịt, những con gà, con công và lũ mèo thì đông không đếm xuể…

 Dumas, người đã cho xây tòa lâu đài tuyệt diệu này với hy vọng được làm việc trong cảnh thái điền viên, thì bất ngờ bị buộc phải nánh mình trong khu phụ được gọi là "lâu đài If", một ngôi nhà được xây dụng theo lối tân-gothique, nằm giữa một hồ nước, nơi mà ta có thể đọc được tên những tác phẩm và những nhân vật huyền thoại của chủ nhân tòa lâu đài ấy.

Điều đáng buồn là ngay cả những cuốn tiểu thuyết hay nhất, thú vị và ly kỳ nhất thì cũng vẫn có đoạn kết và Dumas, do cứ tiêu sài một cách phóng khoáng tài sản của mình để thết đãi bạn hữu, đã buộc phải bán "tuyệt tác trong đời thực" của mình. Bị các chủ nợ đeo đuổi, ông thậm chí còn phải đi biệt xứ một thời gian ở Bỉ. Năm tháng qua đi, cả khu điền trang bắt đầu xuống cấp và thậm chí thiếu chút nữa thì đã bị ủi bỏ vào năm 1969 do sự bùng phát của bất động sản. Nhờ các thành phố Port-Marly, Marly-le-Roi và Le Pecq cùng với sự trợ giúp của Hội Những người bạn của Alexandre Dumas, họ đã cùng nhau đóng góp tiền để tái tạo lại giấc mơ miền đồng quê này, và khách thăm quan lại có thể thong thả thả bộ trên những con đường mà cha đẻ của Ba người lính ngự lâm đã từng đi.

 Lâu đài của Chateaubriand



Bên cạnh câu chuyện gần như huyễn hoặc của Alexandre Duma, thì tòa lâu đài nhỏ nhắn an bình Vallée-aux-Loups của Chateaubriand, nằm trong tỉnh Hauts-de-Seine, hình như có vẻ kém phần ly kỳ hơn, tòa lâu đài mini này (mà ta cũng có thể gọi là một dinh thự quý tộc) mà vào năm 1807, khi Chateaubriand tậu được thì chỉ là một ngôi nhà giản dị của người làm vườn, tác giả của tuyệt phẩm René đến đó sinh sống cùng phu nhân và bắt đầu viết những cuốn Hồi ký của mình.


Chateaubriand khi ấy vừa xuất bản một bài báo đả kích Napoléon và buộc phải lánh khỏi thủ đô. Và bằng số tiền thu được từ cuốn Atala nổi tiếng ông đã tậu một điền trang, nơi mà ông đã từng khẳng định : "…khi ở đây thì cũng giống hệt như khi ở trong tòa lâu đài Combourg thuộc xứ sở Bretagne trong thời thơ trẻ của tôi". Nhà văn nổi tiếng này đã kết thúc cuộc đời nhà văn, nhà chính trị, nhà du lịch và nhà thực vật học của mình tại nơi mà ông thường gọi là "vùng tiểu - hoang mạc" này. Ông đã tự tay sửa sang nó theo thị hiếu của chính mình. Ông viết: "Tôi vui đến không thể dứt ra được! Không phải là phu nhân De Sévigné, nhưng với đôi ủng cao, tôi đi trồng cây trong bùn, đi qua đi lại cả trăm lần trên các lối đi dạo, xem đi và xem lại cả ngàn lần những góc nhỏ, ẩn mình trong bất kỳ chỗ nào có các búi cây, tôi sẽ đại diện cho một thứ mà nó sẽ là khu công viên của chính tôi trong tương lai, mà tương lai ấy mà, sẽ chẳng bao giờ thiếu".

Khu trang viên rộng chừng 14 ha, được ông - một trong những cha đẻ của dòng văn học lãng mạn Pháp - trồng bạt ngàn những cây hoa vành khăn và cèdre Liban hoặc những cây phong Hy Lạp… Khu biệt thự nhỏ của công viên được nhà văn dùng làm nơi làm việc nhưng cũng là thư viện của ông. Tại đây, ông trưng bày những món lưu niệm sau mỗi chuyến đi, ví như một chai chứa nước của xứ Jourrdain, treo cạnh một bình nhỏ khác chứa nước của dòng sông Nil. Những viên đá nhỏ lượm được từ đống đổ nát của thành Athène nằm cạnh những mảnh cẩm thạch vụn từ những bức tượng trang trí vỡ, lượm được từ thành cổ Alhambra… Nơi đây hiện giờ đón tiếp rất nhiều khách thăm viếng mỗi ngày.

Lâu đài của Racine


Mồ côi từ nhỏ, Racine được nuôi dưỡng tại tu viện Port-Royal, nhưng nhà thơ tương lai thường hay lui tới tòa lâu đài cổ Chevreuse, nằm trong thung lũng thuộc vùng ngoại ô Paris. Nơi đây còn có một tên gọi khác là pháo đài Madeleine, một tòa lâu đài được xây dựng từ thời Trung cổ. Qua nhiều đời các lãnh chúa, tới thế kỷ XVII được "người chú" của Racine điều hành, và Racine thường kiếm cớ để dời khỏi tu viện để đến đây mơ mộng và tìm cảm hứng giữa những dòng suối, con thác, những khu rừng thưa và các cánh đồng cỏ mênh mông. Ông thường đi dọc những con đường mà ngay nay được đặt tên là "Con đường Racine". Sau này, đích thân nhà thơ đã xem xét tỉ mỉ những sửa đổi của tòa tháp canh và một phần cảnh trí của tòa lâu đài. Đây là chốn dừng chân yêu thích của khách tham quan thích tìm hiểu về lâu đài cổ và những gì liên quan đến cuộc đời và sự nghiệp văn chương của nhà thơ Racine.


Lâu đài của Charles Perrault


Nếu bạn thích những tòa lâu đài cổ và những nhân vật cổ tích của Perault, bạn sẽ không bỏ lỡ lâu đài Breteuil. Nằm cách trung tâm Paris chừng ba chục kilomet. Tại đây, vào thế kỷ thứ XVII, là một người bạn thân hữu của chủ nhân tòa lâu đài thời bấy giờ là Louis de Breteuil, nhà văn thường đến đây để viết và soạn thảo các tác phẩm. Chính tại đây mà ông cho ra đời và dàn dựng các tuyệt tác của mình như: Cô bé quàng khăn đỏ, Chú bé tí hon, Người đẹp ngủ trong rừng, hay còn cả Chú mèo đi hia… Ngày nay, nếu có dịp viếng thăm tòa lâu đài, vào những ngày nhất định trong năm, khách tham quan được xem những vở kịch tái tạo lại những câu chuyện cổ tích đầy thú vị này trên sân khấu thực. Còn bình thường khách tha hồ thích thú trước những bức tượng lớn y như người thật được trưng bày trong từng gian phòng dành cho mỗi vở.



( Theo Vannghetre)

Read more: http://congso.com/kham-pha-nhung-lau-dai-vi-dai-cua-cac-nha-van-vi-dai-6494

 

Chúc mừng sinh nhật bằng thơ

Chúc mừng sinh nhật bằng thơ

Thứ Bảy, 10/11/2012, 11:21 GMT+7

Chúc mừng sinh nhật người thân bẳng thơ? Tại sao không? Hãy chia sẽ những bài thơ chúc mừng sinh nhật hay nhất những câu chuyện sinh nhật ý nghĩa, cảm động với mọi người ngay hôm nay. CongSo.Com xin giới thiệu 2 bài thơ chúc mừng sinh nhật mà bạn đọc có thể dùng tặng cho bạn gái, em gái !

Bài 1:

Chúc mừng sinh nhật vui tươi
Em  thêm một tuổi, hát cuời hả hê
Mừng ngày sinh nhật vui ghê!
Bạn bè đông đúc cùng về chúc em
Đèn hoa thắp sáng nhìn xem
Ai xinh rực rỡ khi thêm tuổi hồng?
Trên cao có ánh cầu vồng
Tô làn da mỏng sắc hồng thêm xinh
Tuổi xuân tựa buổi bình minh
Tương lai chớm mở muôn hình giấc mơ:
"Cuộc đời đẹp tựa bài thơ
Sống trong đầm ấm không giờ đổi thay"
Gửi em lời chúc thật may:
"Tình yêu, ước vọng giang tay đón chào
Và vì sao sáng trên cao
Tiếp em nghị lực buớc vào tương lai"

Bài 2:

Hôm nay đến sinh nhật em
Chúc em hương sắc càng thêm đậm đà
Mắt đẹp hơn dải Ngân Hà
Giọng càng thánh thót vui ca sớm chiều
Chúc em vui với người yêu
Đời càng hạnh phúc như triều đang dâng
Anh xin chúc đến nghìn lần
Những lời hoa mĩ tuyệt trần cho em

Cùng gửi lời chúc mừng sinh nhật, những ý tưởng tổ chức sinh nhật hay câu chuyện về sinh nhật mà bạn biết cho CongSo.Com tại địa chỉ mail: Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó.   làm quà tặng sinh nhật ý nghĩa cho người thân yêu của mình!

Read more: http://congso.com/chuc-mung-sinh-nhat-bang-tho-6515

 

Chồng bắt dùng thuốc kích thích và làm theo trò chơi bệnh hoạn

Chồng bắt dùng thuốc kích thích và làm theo trò chơi bệnh hoạn

Thứ Bảy, 10/11/2012, 11:05 GMT+7

Tôi vẫn nghĩ tiền có thể mua được tất cả. Vì từ khi tôi còn rất nhỏ, tôi đã được chứng kiến sức mạnh của đồng tiền lớn thế nào. Gia đình không có đủ 2 triệu để nộp viện phí, cho bà mổ cấp cứu lấy thai nhi, để cả hai mẹ con phải chết thảm và tôi thành trẻ mồ côi mẹ. Và cũng vì đồng tiền, bố tôi chạy theo một người đàn bà già nhưng giàu có, đánh đổi cuộc sống hai bố con rau cháo nuôi nhau. Và cũng vì không có tiền mà tôi phải bỏ học giữa chừng, phải lên thành phố kiếm sống bằng nghề rửa bát thuê.

Giá trị của đồng tiền

Tôi vẫn nghĩ tiền có thể mua được tất cả.

Thế nhưng, ông trời lại phú cho tôi nhan sắc không mấy ai có. Càng lớn tôi càng xinh đẹp, khuôn mặt khả ái, nước da trắng ngần và đôi chân thon dài. Tôi được nhiều người để ý. Nhiều thanh niên đến tán tỉnh tôi nhưng họ cũng giống như tôi, không nhà cửa tài sản, lên Hà Nội mưu sinh nên tôi không yêu.

Cạnh quán ăn nơi tôi làm thuê là một ngôi nhà to đẹp nhưng ngôi nhà luôn đóng kín cửa, rất ít người ra vào. Ông chủ căn nhà đó nghe nói điều hành một công ty xuất nhập khẩu, không có con cái, vợ đã mất vì bị ung thư máu. Hiện giờ ông chỉ sống với đám tôi tớ, thi thoảng có mấy cô trẻ đẹp đến nhà ăn tối với ông ta.

Tôi tìm cách tiếp cận với ông ấy và ông ấy đã bị tôi thu phục ngay từ ánh nhìn đầu tiên. Ít lâu sau, tôi trở thành bà chủ của ngôi nhà ấy. Tôi sung sướng ngất ngây trong tiền và trong những trang phục lộng lẫy, những buổi ăn tiệc sang trọng với nhiều quan khách, người nổi tiếng…

Tôi càng sung sướng hơn khi chồng mình đã già nhưng rất ga lăng và yêu chiều tôi. Nhưng thời gian hạnh phúc đó mau chóng qua đi, giờ tôi thấy sợ mỗi khi ở cạnh chồng mình.

Ông ấy không khác gì một “con thú”. Hằng ngày, ông đay nghiến chì chiết tôi không biết làm gì, chỉ biết tiêu tiền, ông kiểm soát thời gian của tôi chặt chẽ đến từng 5 phút. Tôi đi siêu thị về trễ, ông sẵn sàng nhốt tôi, không cho ăn cơm. Đêm đến, ông hành hạ tôi trên giường đến khi tôi mệt rũ. Thậm chí, nhiều đêm, ông dùng thuốc kích thích và bắt tôi tham gia nhiều trò chơi bệnh hoạn do ông nghĩ ra….Tôi đau đớn và mệt mỏi.

Trò chơi bệnh hoạn

Ông ấy không khác gì một “con thú”

Tôi đang thực sự hoang mang không biết làm sao? Cố gắng chịu đựng hay lựa chọn con đường ra đi? Nếu ra đi thì tôi có thể về đâu khi tôi đã quen với những bữa tiệc sang trọng, những chiếc váy sành điệu, một ngôi nhà đầy tiện nghi. Liệu tôi có thể chống chọi với tương lai khi trở lại với cuộc sống tay trắng đã một đời chồng? Không lẽ cuộc đời của tôi luôn phải gắn với dày vò, đau khổ suốt cả cuộc đời này sao? Tại sao ông trời lại bất công với tôi thế được chứ? Mong mọi người hãy cho tôi một lời khuyên đúng đắn để tôi có thể tự tin quyết định số phận của mình.

Read more: http://congso.com/chong-bat-dung-thuoc-kich-thich-va-lam-theo-tro-choi-benh-hoan-6511

 

Sự thật không thể ngờ về những người giàu nhất thế giới

Sự thật không thể ngờ về những người giàu nhất thế giới

Thứ Bảy, 10/11/2012, 10:12 GMT+7

Họ là những tỷ phú nổi tiếng thế giới nhưng không có ai là hoàn hảo. Những sự thật về họ có thể sẽ khiến bạn phải thốt lên: "Là thật sao?"

Vợ của Bill Gates không biết iPad có thể… chụp ảnh

Vợ chồng nhà đồng sáng lập tập đoàn Microsoft là Bill Gates và Melinda Gates đã tới London để dự Thế vận hội 2012 và từ đó xảy ra một câu chuyện đáng chú ý khi một nhóm người hâm mộ nhận ra vị cựu CEO nổi tiếng của “gã khổng lồ phần mềm" và họ đề nghị được chụp một bức ảnh kỷ niệm.

Bill Gates và Melinda Gates
Khi một người rút ra chiếc máy tính bảng iPad của Apple để chụp ảnh, thì lập tức phu nhân của Bill Gates hét lớn: “Bạn không thể dùng iPad để chụp ảnh được!”.

Tuy nhiên, rất nhanh chóng sau đó, bà Melinda chữa lại rằng, đó chỉ là lời nói đùa và cuối cùng, bức ảnh cũng được thực hiện qua chiếc tablet “Quả táo”.

Điều khiến giới truyền thông ngạc nhiên là không rõ tại sao bà Melinda Gates lại bày tỏ như vậy, vì bà có tâm lý “bài” sản phẩm Apple hay đơn giản là bà… không nghĩ iPad lại được trang bị camera?

Ông chủ Facebook bất lực... rút tiền từ ATM

Kỳ trăng mật hồi tháng 5 vừa qua của ông chủ Facebook Mark Zuckerberg diễn ra không mấy êm đẹp khi hàng loạt thông tin tiêu cực đổ dồn vào tỷ phú trẻ tuổi như keo kiệt và đặc biệt bị bắt quả tang... loay hoay rút tiền tại một quầy giao dịch tự động.

Mark ZuckerbergÔng chủ Facebook Mark Zuckerberg bị bắt quả tang...
loay hoay rút tiền tại một quầy giao dịch tự động.

Chuyện bắt đầu từ một đoạn clip được một khách qua đường vô tình ghi lại, trong đó ghi lại cảnh tỷ phú công nghệ bất lực với một thiết bị đơn giản như chiếc máy ATM trên phố Banca della Campania thuộc đảo Capri, Italy. Thậm chí, ông chủ Facebook phải nhờ đến người qua đường giúp đỡ. Tuy nhiên, mọi chuyện vẫn không như ý muốn và Mark Zuckerberg cùng vợ phải "ngậm ngùi" bỏ đi.

Sau khi nhận được thông tin, đại diện ngân hàng Naples cho hay, dù hệ thống rút tiền đôi khi trục trặc nhưng thời gian ông chủ Facebook thao tác rút tiền thì nó vẫn hoạt động bình thường.

Tỷ phú số 1 thế giới Carlos Slim "mù" tin học

Phất lên như diều gặp gió nhờ công nghệ nhưng ít ai biết rằng, tỷ phú số 1 thế giới Carlos Slim "mù" tin học. Ông không hề sử dụng máy tính, mà thay vào đó là giấy và bút.  

Dù không biết chút gì về tin học, nhưng với tầm nhìn chiến lược của mình, Carlos Slim đã sớm nhận ra tin học và viễn thông sẽ là lĩnh vực kinh doanh có tính toàn cầu. Năm 1990, Nhà nước Mexico quyết định tư nhân hóa công ty điện thoại và viễn thông quốc gia. Chẳng phải là một chuyên gia kỹ thuật, thậm chí ông còn không biết tiếng Anh và cũng chẳng dùng được máy tính, nhưng Carlos Slim đã mạnh tay đầu tư vào lĩnh vực mới mẻ này. Và Texmex là một trong những tập đoàn viễn thông đầu tiên trên thế giới có ngay dịch vụ Internet ADSL phục vụ khách hàng. Kề ngay sau những chiến dịch quảng cáo rầm rộ, Carlos Slim tiếp tục làm các đối thủ cạnh tranh "giật mình" khi ông tuyên bố cung cấp miễn phí Internet cho thanh thiếu niên. Năm 2011, tập đoàn truyền thông của Slim nắm giứ 70% thị phần mạng không dây và 80% thị phần điện thoại cố định.

Carlos Slim
Với tầm nhìn chiến lược của mình, năm 2000, tỷ phú Slim đã đoán trước được sự giảm sút của mạng điện thoại dây truyền thống và thay vào đó sẽ là thời của điện thoại di động. Công ty America Movil của Carlos Slim là công ty nội duy nhất có thể cạnh tranh được với những đối thủ từ Mỹ và châu Âu. Đến cuối năm 2003, America Movil đã đạt số khách hàng là 40,4 triệu và dần dà kiểm soát phần lớn thị phần trong nước.

Sau khi thâu tóm trong nước, Slim tìm cách vươn ra các thị trường quốc tế, thoạt đầu là thị trường Mỹ Latinh. America Movil hiện có mặt tại 18 quốc gia, trong đó có Mỹ. Carlos Slim cũng đang nắm cổ phần chi phối tập đoàn viễn thông lớn nhất của Brasil là Embratel Participa. Hiện Texmex đã sát nhập với America Movil và trở thành tập đoàn truyền thông lớn nhất châu Mỹ Latinh, còn Carlos Slim nắm giữ 43% cổ phiếu của tập đoàn này với giá trị ước tính khoảng 39 tỉ USD...

Theo bảng xếp hạng thường niên các tỷ phú giàu nhất thế giới do Forbes công bố ngày 7/3 vừa qua,  tỷ phú viễn thông người Mexico Carlos Slim vẫn giữ vị trí số 1 trong 3 năm liên tiếp,  với tài sản ước tính khoảng 69 tỷ USD, chủ yếu đến từ việc cung cấp dịch vụ viễn thông và bất động sản. So với năm 2011, tài sản của ông đã giảm khoảng 5 tỷ USD và bị người thứ 2 trong danh sách là ông chủ của Microsoft rút ngắn khoảng cách.

Tỷ phú Chuck Feeny không nhà, xe hơi

Chuck Feeny là một người Mỹ gốc Ireland sinh ngày 23/4/1931 tại Elizabeth, bang New Jersey, Mỹ. Bố ông là một công nhân còn mẹ là y tá. Feeney lớn lên trong một khu dân cư dành cho tầng lớp công nhân. Thời trẻ, Feeney kiếm tiền bằng đủ mọi việc, như đi gõ cửa từng nhà để bán thiệp Giáng sinh, dọn tuyết trên các đường lái xe vào nhà, nhặt bóng trên sân golf. Có lẽ chính cuộc sống khó khăn hồi nhỏ đã làm nên một Feeney thích kiếm tiền trong thử thách nhưng lại không muốn chi tiêu quá nhiều cho bản thân.

Chuck Feeny Tỷ phú Chuck Feeny không muốn chi tiêu quá nhiều cho bản thân.

Theo tìm hiểu, cho đến nay, Chuck Feeny có lẽ là nhà tỷ phú duy nhất không có nhà mà cũng không có xe hơi. Ông dùng một cặp kính đọc sách giá 9 USD và đeo đồng hồ giá 15 USD. Khi được hỏi tại sao không mua một chiếc đồng hồ đắt tiền hơn, ông nói: “Nếu với 15 USD, tôi có thể có được một cái đồng hồ hoạt động tốt với pin có tuổi thọ 5 năm, vậy thì tôi cần một chiếc Rolex để làm gì?”.

http://www.timviecnhanh.com/

Read more: http://congso.com/su-that-khong-the-ngo-ve-nhung-nguoi-giau-nhat-the-gioi-6504

 

Những quảng cáo lạ

Những quảng cáo lạ

Thứ Bảy, 10/11/2012, 12:46 GMT+7

Quảng cáo nước xả vải, với lời nhắn có thể khiến quần áo mềm mại như làn da.

Quảng cáo đồ lót nữ.

Quảng cáo kem dưỡng, giúp vùng da ở hai đầu gối trở nên trơn láng hơn.

Quảng cáo bao cao su cỡ XXL của Durex.

Một mẩu quảng cáo đầy gợi cảm của hãng đồ ăn nhanh Burger King.

Tạp chí dành cho đàn ông, được quảng cáo mang lại giấc mơ cho mọi cánh mày râu.

Thêm một quảng cáo sáng tạo của hãng bao cao su Durex.

Chàng trai phải dán giấy nhớ ghi tên cô bạn gái mới quen để phòng cảnh sáng mai dậy
lúng túng không biết nàng là ai. Quảng cáo đơn giản nhưng hiệu quả dành cho sản phẩm giấy nhớ.

Quảng cáo của tạp chí Playboy Brazil năm 2006,
cho thấy vào năm 2006 họ đã cải tiến hơn rất nhiều so với hồi 1975 khi mới xuất hiện

Quảng cáo thực phẩm, với gà, vịt lợn đua nhau tạo dáng.

Bộ máy phức tạp của động cơ Audi.

Read more: http://congso.com/nhung-quang-cao-la-6516

 

Những phát minh... không hiểu nổi

Những phát minh... không hiểu nổi

Thứ Bảy, 10/11/2012, 11:17 GMT+7

Quần jean kiêm bàn ăn

Phụ kiện giúp phái yếu tô son nhanh như tên lửa

Phụ kiện hoa nhỏ xinh che đi phần nhạy cảm của cún cưng


Có thể mang được nhiều điều khiển từ xa, nhưng lại...
nặng đầu. Được cái này thì mất cái kia. Bạn chọn cài nào?!!

Phụ kiện giúp cạo râu nhưng vẫn... giữ lại râu đẹp! ^0^

Vô - lăng kiêm bàn ăn. Không lẽ vừa lái xe vừa ăn trời?!!? Bó tay! ^O^

Toilet đôi. Miễn bình luận.

Chiếc dù độc nhất vô nhị

Áo 2 trong 1. Quá rảnh! ^-^

Phát mình dành cho những ai thích... "tự sướng"! ^.^

Dép kiêm đồ lau nhà. Cái này có vẻ được nhất! ^) ^

Read more: http://congso.com/nhung-phat-minh-khong-hieu-noi-6514

 

Top 10 ca khúc đáng nghe cuối tuần

Top 10 ca khúc đáng nghe cuối tuần

Thứ Bảy, 10/11/2012, 11:26 GMT+7

Cuối tuần này hãy tận hưởng không khí thoải mái bên người thân và bạn bè và hãy để âm nhạc đem lại cho bạn những cảm xúc tuyệt với nhất ngày cuối tuần nhé

1. Bring it on home - Mariah Carey

Mariah Carey lần đầu tiên trình bày Bring it on home trong một sự kiện gây quỹ cho chiến dịch chạy đua vào Nhà Trắng của Tổng thống Mỹ Barack Obama. Ngay sau khi tổng thống Mỹ tái đắc cử, nữ diva đã phát hành online phiên bản trong phòng thu cho ca khúc này như một hành động ăn mừng chiến thắng.

Thông điệp "không từ bỏ cuộc chiến dù thắng hay thua" đã được giọng ca trong vắt và luyến láy của Mariah thể hiện một cách đầy tình cảm. So với phong cách hiện đại của cô trong album mới nhất Triumphant, có lẽ các fan có thể tìm thấy diva của thời Without you qua bản ballad này.

2. Got me good – Ciara

Đĩa đơn thứ hai trích từ album One woman army phát hành đúng dịp Ciara kỷ niệm sinh nhật 27 tuổi. Ca khúc nhạc dance mang lại cho người nghe cảm giác sảng khoái và hứng khởi.

Ciara xuất hiện trong MV với bộ đồ màu trắng đơn giản, được hỗ trợ bởi chiếc xe Jeep Wrangler màu đen hầm hố, vũ công và 8 Flavahz - nhóm nhảy từng về nhì trong cuộc thi America’s best dance crew.

Giai điệu cuốn hút của Got me good càng trở nên hấp dẫn với những bước nhảy duyên dáng, mạnh mẽ của Ciara trên sa mạc nóng cháy. Giọng ca Goodies hào hứng miêu tả cảm giác của mình khi thực hiện video: "Chúng tôi đã nhảy hết mình trên sa mạc. Lúc đó nhiệt độ như thể 108 độ".

3. Don’t rush - Kelly Clarkson

Đây sẽ là single mới tiếp theo được Kelly Clarkson hé lộ trong album Greatest hits: Chapter one. Mặc dù ca sĩ thành công nhất bước ra từ American idol kỷ niệm 10 năm ca hát của mình như một diva có giọng ca mạnh mẽ, nhưng Don’t rush mang màu sắc nhẹ nhàng hơn so với phong cách bình thường của cô rất nhiều. Có lẽ nhờ hát chung với ca sĩ nhạc đồng quê Vince Gill nên bài hát có chất nhạc khá mềm mại.

4. Secret fear - Daniel Bedingfield

Secret fear đánh dấu sự trở lại ấn tượng của Daniel Bedingfield sau 4 năm im lặng. Âm nhạc của anh được chau chuốt tỉ mỉ, nồng nàn và khơi gợi nhiều cảm xúc sâu kín trong tình yêu. Ấn tượng hơn cả có lẽ phần video clip mang đầy tính nghệ thuật và cũng không kém phần táo bạo. MV Secret fear có lẽ sẽ được "dán nhãn" giới hạn độ tuổi khi lên sóng truyền hình. Daniel quyết định khỏa thân trong MV, chìm nổi trong một chiếc hộp thủy tinh trong suốt để thể hiện nỗi đau đớn vì lo được lo mất trong tình yêu có thể dằn vặt con người.

Daniel Bedingfield là anh trai của ngôi sao nhạc pop Natasha Bedingfield. Anh từng giành giải Ca sĩ nam xuất sắc nhất tại giải thưởng âm nhạc Anh BRIT Award 2004. Secret fear là single trích từ album thứ 3 Stop the traffik - Secret fear đã phát hành đầu năm nay.

5. Trắng đen - Mỹ Tâm

Đúng 0h ngày 8/11, MV bài hát mới nhất của Mỹ Tâm Trắng đen đã được lên sóng. Ca khúc thu hút sự chú ý của fan hâm mộ từ trước vì tò mò đối với hình ảnh "lột xác" của nữ ca sĩ qua teaser. Phiên bản đầy đủ đã làm thỏa mãn tất cả với hình tượng mạnh mẽ của giọng ca Họa mi tóc nâu.

Hai màu đen - trắng thể hiện lằn ranh đúng - sai, thiện - ác trong bản chất con người. Triết lý này được Mỹ Tâm lồng vào khá khéo léo trong một video ca nhạc giải trí. Ngoài ra, Trắng đen cũng giúp nữ giám khảo xinh đẹp của Vietnam Idol khoe chất giọng khỏe và những bước nhảy dubstep điêu luyện.

6. Đến lúc cách xa - Nguyễn Phi Hùng

Sau một thời gian im ắng trên thị trường âm nhạc, giọng ca Tình đơn côi đã trở lại bằng một bản ballad. Đến lúc cách xa là lời chia ly của chàng trai khi tình yêu đã hết, được Nguyễn Phi Hùng thể hiện khá trọn vẹn và giàu cảm xúc. Chất giọng trầm ấm của anh vẫn tiếp tục chinh phục được khán giả vốn yêu mến những bài hát trữ tình của chàng ca sĩ có gương mặt hiền khô. Trong MV, fan hâm mộ có thể nhận thấy anh càng trở nên chững chạc, lịch lãm hơn qua vai diễn vũ công đầy tâm trạng.

7. Lạc trong nỗi đau - Quang Vinh ft. MPHK

Lạc trong nỗi đau là bài hát chủ đạo, nằm trong single cùng tên phát hành online của ca sĩ Quang Vinh. Ca khúc vẫn thuộc dòng nhạc pop ballad sở trường đã làm nên tên tuổi cho "hoàng tử Vpop".

Sáng tác của nhạc sĩ Phúc Trường viết về nỗi đau khi tình yêu đã hết "với nước mắt tiễn em đi tận xa", có giai điệu dễ nghe và dễ ngấm. Lạc trong nỗi đau cũng đánh dấu lần đầu Quang Vinh hợp tác với đôi song ca trẻ MPHK. Phần điệp khúc và rap bằng tiếng Anh của MPHK như một dấu chấm phá khá lạ của bài hát

8. Love note - Ailee

Mặc dù Ailee chỉ là tân binh, nhưng cô liên tiếp tung ra những sản phẩm âm nhạc chất lượng. Sau album đầu tay Invitation và ca khúc chủ đạo I will show you đạt thứ hạng cao trên bảng xếp hạng âm nhạc Hàn, cô nàng lại khoe giọng trong ca khúc Love note, nằm trong nhạc phim Full house 2. Chất giọng truyền cảm của cô dường như hòa hợp một cách hoàn hảo với cảm xúc lãng mạn, ngọt ngào và đầy hy vọng về một mối tình sớm nở trong phim.

9. Punishment - Roh Ji Hoon

Punishment là MV chào sân của ca sĩ hát solo mới do Cube Entertainment, công ty quản lý của các ngôi sao Kpop như BEAST, 4minute hay A Pink. Trước khi chính thức ra mắt, Roh Ji Hoon đã thu hút nhiều chú ý nhờ vào hàng loạt các hình ảnh và video teaser. Bài hát nằm trong album The next big thing có giai điệu pop - dance khá ổn, vũ đạo gợi cảm, nói về hậu quả một chàng trai lăng nhăng phải gánh chịu.  

  10. Luv me - D-Unit

Luv me là MV thứ hai của nhóm nhạc tân binh D-Unit xuất xưởng trong năm nay. Giống như I’m missin’ you, bài hát vẫn thể hiện phong cách mạnh mẽ, cá tính của ba cô gái Ram, Zin và Ujin. Tuy nhiên, Luv me có chất nhạc nhẹ nhàng và dễ nghe hơn so với độ nổi loạn trước đó của D-Unit. Với bài hát này, nhóm nhạc hip-hop càng ghi thêm dấu ấn nổi bật trong số hàng loạt ca sĩ Kpop mới ra mắt.

Read more: http://congso.com/top-10-ca-khuc-dang-nghe-cuoi-tuan-6509

 

Trần Lập: Chân dài như mồi ngon trên bàn tiệc

Trần Lập: Chân dài như mồi ngon trên bàn tiệc

Thứ Bảy, 10/11/2012, 10:58 GMT+7

Bụi bặm, phong trần, nhặt được rất nhiều đá gạch từ The Voice mà anh có thể xây thêm "Bức Tường" thứ 2 nhưng vị huấn luyện viên The Voice - Trần Lập - lại sống rất tình cảm. Anh sở hữu những bộ sưu tập quái và rẻ tiền nhưng chứa đựng nhiều ý nghĩa. Nói về 1 cô gái chân dài đi ngang qua anh coi đó như 1 món ngon trên bàn tiệc...

Không hề mang bộ dạng của người vừa bị “ném đá”, Trần Lập hôm gặp tôi vẻ như vẫn là người đàn ông… “lành lặn” của gia đình, với vợ (thường nhìn chồng cười hiền) và hai con (một nếp, một tẻ) đặc biệt quấn bố, trong quán kem có cái “view” đẹp nhất Bờ Hồ, ngày The Voice tạm trả anh về Hà Nội…

Nhát nào ra nhát đó!

- Anh có thể ngồi qua bên đây được không? Nhỡ đâu tôi sẽ hỏi một câu gì đó nhạy cảm thì sao?

Ôi, vô tư đi! Bất cứ câu gì… bằng tiếng Việt! (nhưng cuối cùng cũng đồng ý chuyển chỗ, “nếu như bạn thấy cần thiết”).

- Anh nghĩ tôi sẽ hỏi câu gì?

Có nhất thiết phải là The Voice không nhỉ?

- Nhưng rõ ràng tên anh đang nóng lên nhờ nó còn gì!

Bạn nghĩ đó là lý do tôi nhận lời The Voice ư?

- Vậy chính xác thì là vì điều gì?

Một format quá hay, mà phải nói tới giờ này không một gameshow nào có được, bạn không thấy sao?

- Ôi tôi thấy thế này: Ngoài đời hình như anh… có nhiều mẫu câu hơn thì phải?

Còn trên The Voice thì hơi bị ít mẫu câu, đúng không? Ý bạn là thế chứ gì, haha! Thế, tôi hỏi bạn: Trần Lập có nhất thiết phải có cái mà cả ba HLV kia đều sở hữu không? Nếu như cái anh ấy muốn phân biệt là… nhát nào phải ra nhát đó.

Trần Lập: Anh nào không thích gái, giơ tay

- Giống rock?

Trái lại, trong hình dung của nhiều người thì một rocker là cần phải điên hơn thế. Nhưng nếu để “lập ngôn”, thường thì tôi không thích vẽ vời lằng nhằng. Chẳng phải “giản dị học” là môn học khó khăn nhất trong số các môn học sao?

Mà tôi thì đương nhiên không muốn bị điểm kém. Nếu như không muốn nói, càng đứng giữa một thế giới phù phiếm màu mè, bạn càng thấy quý sự chân thành, hoặc có nhu cầu bộc lộ nó. Cố nhiên ở đây tôi không có ý nói sự màu mè là xấu, chỉ có điều tôi không chọn nó mà thôi!

- Phủ sóng đột ngột sau một thời gian dài lặn sâu, để “mặt mộc” chắc gì đã là một cách chinh phục công chúng khôn ngoan?

Như đã nói, tôi ngồi ghế HLV The Voice không phải để “phủ sóng”, khi mà những ai từng biết Bức Tường, thì họ cũng đã quá biết tôi rồi, và chắc là vẫn chưa quên. Với tôi, thế là đủ!

Giải nghệ vẫn… mua đàn

- Những ngày xa Bức Tường có là một khó khăn với anh?

Tôi xa Bức Tường bao giờ? Chưa một ngày nào là khác, cho đến tận bây giờ. Chuyện ít ai biết là sau đêm diễn cuối cùng chia tay khán giả, Bức Tường đã có cùng nhau một tour du lịch Thái Lan và vẫn tranh thủ… mua đàn. Đã không hề có một nhạc cụ nào bị bán đi trong những năm tháng rời xa sân khấu đó…

- 5 năm, tôi nhớ đúng không nhỉ? Vậy mà khi trở lại, vẻ như lại không được “lợi hại hơn xưa”?

Ừ, 5 năm! 5 năm có thể là ngắn trong một đời người, nhưng cũng đã đủ để ra đời một lớp khán giả mới. Giữ nguyên hay thay đổi vì vậy là một bài toán khá hóc búa ngày trở lại. Dù trở lại lúc này, chỉ còn là một cuộc dạo chơi, khi mỗi người đã theo đuổi những công việc khác nhau, có người còn làm những việc chả liên quan gì đến âm nhạc…

- Vậy những “viên gạch” ấy giờ đi đâu rồi?

Hai người đầu quân cho dàn nhạc giao hưởng, hai người nữa mở văn phòng kiến trúc… nói chung hầu hết đều là những việc bớt “điên” hơn. Còn tôi thì ngoài những cuộc trở lại với rock, còn làm đủ thứ việc tay trái tay phải khác như: MC, đạo diễn, làm phim, thiết kế… tóm lại là cứ phải dính một tí “nghệ”!

- Đó là vì “cơm áo không đùa” hay vì anh cảm thấy trong người mình quá nhiều năng lượng?

Chỉ đơn giản là tôi thuộc tuýp người năng hoạt động. Không kiểu này thì phải là khác. Trong đó, âm nhạc tất nhiên là số 1 nhưng không vì thế mà số 2, số 3 kém hay. Nếu thế vì Văn Cao, Trịnh Công Sơn đã không vẽ và vẽ đẹp đến thế!

Đấy là họ còn chưa cầm đến chiếc máy ảnh đấy! Luôn có nhiều cách khác nhau để giúp mình giải tỏa năng lượng và bộc lộ thái độ sống, vậy tại sao lại chỉ chọn một?

Chân dài giống như khi một món ngon được đặt lên bàn tiệc vậy

- Trên trang cá nhân của anh, ở phần “chơi”, tôi thấy anh tuyên ngôn: “Sống thế nào thì chơi thế đó”. Vậy cụ thể, anh chơi những gì?

Chủ yếu là thể thao thôi. Hồi nhỏ thì học võ, sau này thì tennis, bóng đá…

- Điều gì thể thao có mà âm nhạc thì không?

Tính đối kháng, nếu như đó không phải là một game show.

- Điều gì cả hai cùng có?

Vẻ đẹp, sự cuốn hút, đam mê, thử thách, chinh phục…

- Gì thì gì, túm lại là cứ phải đẹp? Có vẻ như anh là người duy mỹ?

Ô, tại sao không?

- Ví dụ?

Thích mặc đẹp này, đi xe đẹp này, dùng điện thoại đẹp này, những hình xăm đẹp này và đương nhiên, những cô gái đẹp.

- Ba chữ cuối cùng có vẻ hơi nhạy cảm ở thời điểm này nhỉ, với người vừa bị “ném đá”?

Ôi dào ơi chúng ta đang nói về vẻ đẹp! Thì làm sao có thể suy diễn ra một thứ gì khác được! Cố gắng nhìn mọi việc thoáng hơn đi bạn! Và bạn nghĩ là trên đời này có thể có những người đàn ông không thích gái đẹp ấy hả? Anh nào không thích giơ tay xem nào?

Có dễ dàng cho lắm không để khước từ…

- Vậy, lúc này, giả sử có một… chân rất dài đi qua, anh có dám nhìn theo không?

Vậy bạn có nhìn theo không? Huống hồ người khác giới! Chỉ là, nếu như mình đang ngồi giữa một đám bạn, thì cái nhìn của mình có thể không che giấu vẻ ngưỡng mộ. Nhưng nếu đang ngồi cạnh… vợ, thì lịch sự ra là nên giữ một cái nhìn… bình thản.

Nó cũng giống như khi một món ngon được đặt lên bàn tiệc vậy: có người sẽ nhìn nó hau háu, nhưng cũng có người chỉ đơn giản là cảm thấy mắt mình dịu đi mà thôi…

- Dịu đi hay mờ đi?

À, điều đó thì còn phụ thuộc vào thị lực!

- Thị lực hay… nghị lực?

Muốn biết câu chuyện nghị lực này có dễ dàng hay không, bạn hãy đặt mình vào địa vị người đàn ông đó đã. Nhất là khi anh ta lại còn được cô gái đẹp ấy chăm sóc, yêu mến nữa – giả dụ thế, thì thử hỏi, họ có dễ dàng cho lắm không để có thể khước từ những tình cảm đó?

Đây ta chưa nói đó là mối quan hệ trong sáng hay không trong sáng nhé! Chỉ mới nói chuyện dễ hay khó…

- Anh thấy khó à?

Những khó khăn kiểu đấy thì tôi đây đã quen rồi nhé! Chuyên gia “tháo gỡ khó khăn” là đằng khác! (cười). Nếu không muốn nói là tới giờ này tôi chả có lý do gì để nghi ngờ cái sức mạnh mình đang có cả.

- Sức mạnh gì?

Sự bình tĩnh. Tôi thậm chí còn học được nó từ rất sớm sau đủ mọi va quệt, từ trong nhà ra ngoài đường. Ít người biết tôi có một ông anh ruột, từ nhỏ tới lớn sống ở ngoài đường là chính, bà chị kề tôi thì cũng lại hơn tôi tận những 12 tuổi, nên phần nào đó, tôi đã sớm nhìn đời một cách thô ráp, từng trải hơn so với cái nhìn thông thường của một đứa trẻ ở vào tầm tuổi ấy. Nhưng cũng may là tôi đã không hư đốn, dù đã từng “nổi loạn”…

- Vậy anh nghĩ những thị phi vừa qua có là điều khó khăn với… mẹ của các con anh?

Tôi đoán là không dễ. Một người phụ nữ dù sắt đá đến mấy thì tôi nghĩ cũng khó mà bình thản được giữa những luồng tiếng ì xèo như thế…

Trần Lập trổ tài vẽ chân dung cho Hà Hồ

- Vậy hôm rồi, khi anh bước vào nhà, có gặp thêm… trận “mưa đá” nào khác?

Bình thường.

- Hẳn là trước đó “hậu phương” đã được làm “công tác tư tưởng”?

Không. Chả làm gì cả. Vì ngày nào mà chả nói chuyện điện thoại.

- Vợ anh trông hiền nhỉ?

Ừ, hiền thật mà! Đỡ đẻ mát tay lắm nhé!

- Ôi, cách nào để một rocker lại có thể quen một bác sĩ sản khoa được nhỉ? Cô ấy từng là fan của anh sao?

Không, chả liên quan gì! Cô ấy thậm chí còn chả thuộc bài nào của tôi hết. Là quen nhau từ trong trường đại học.

- Bằng ấy năm gắn bó, đã bao giờ hai con người ấy phải đứng trước áp lực làm mới?

Không, đội này không triết lý cuộc sống theo kiểu đó! Mỗi ngày là một câu chuyện, tự nó đã mới sẵn rồi, cần gì đánh bóng. Ông nào thích cài cắm, vẽ vời thì cứ việc! Sống, tôi chỉ cốt tự nhiên…

Trần Lập: Anh nào không thích gái, giơ tay? - 3

Giờ thì họ muốn nói gì chả được!

- Một ngôi nhà như thế nào thì… chứa được một rocker nhỉ?

Một ngôi nhà bình thường như bao ngôi nhà khác. Hoặc là do tôi chưa đủ giàu để được sống đúng trong một ngôi nhà mình thích, nhất lại là với một người có quá nhiều sở thích như tôi.

- Tôi nghe nói
anh có nhiều bộ sưu tập quái lắm à, nhẽ ra là cần một ngôi nhà thật rộng?

Ừ, nhiều lắm! Đủ thứ, linh ta linh tinh, nhưng hay lắm…

- Nếu là đàn thì cũng có gì là lạ?

Toàn những thứ rẻ tiền thôi, chỉ là mất công: bộ sưu tập bao diêm này, vé gửi xe này… vậy mà mỗi thứ cũng dễ đến vài trăm cái, vì là suốt từ thời bao cấp đến giờ cơ mà…

- Vé gửi xe, lạ vậy?


Đầu tiên thì là vì thế này: Hồi trước, nhà tôi sống ở khu tập thể, và mẹ tôi có một hàng tạp hóa, kiêm trông xe. Nên tới lúc bà khuất núi, tập vé xe bao năm gắn bó với bà vì vậy đã trở thành một kỷ vật thiêng liêng với gia đình tôi. Từ “hạt nhân” ban đầu đó, tôi mới nảy ý hình thành nên bộ sưu tập mới.

Những chiếc vé gửi xe, trông nhỏ bé vậy thôi, nhưng nếu đặt cạnh nhau, bạn sẽ thấy hiện lên cả một câu chuyện rất thú vị về đời sống xã hội cũng như chính cá nhân bạn.

Trong đó, có cả những lần bạn đãng trí, để mất đi đâu cái vé gửi xe, và bạn đã phải khổ sở hết sức mới lấy lại được cái xe ra khỏi bãi, nhưng rốt cuộc, khi về nhà, nó lại bất ngờ tòi ra như trêu tức bạn, chẳng hạn…

- Vậy, còn bộ sưu tập bao diêm?

Thì là vì nó là “hỏa”, mà mình thì mệnh… thủy.

- Anh bắt đầu hay hơn tôi tưởng rồi nhé! Mà cái hình xăm trên tay anh, nó là hình gì vậy?

Mộc, thủy, hoa ban… “Hoa ban trắng” – tên một ca khúc của tôi, nhớ không? Tôi lại còn là mệnh thủy…

- Tôi lại thấy anh có bộ dạng của… “hỏa”!

Bạn đã thấy tôi sấn sổ, lên gân lên cốt bao giờ chưa? Và bằng một sự sắp xếp ngẫu nhiên nào đó, thường thì tôi rất hay được giao “cầm đầu” nhóm này hay nhóm kia.

Mọi tình huống tôi đều có cách giải quyết hết, cố nhiên không bao giờ là cách đập bàn đập ghế. Nước, thì bạn biết rồi đấy, còn gì mạnh hơn nước và mềm mại được hơn nước…

- Không màu mè, lên gân lên cốt, đúng! Nhưng hình như đôi lúc anh lại sa vào diễn giải, nhất là lúc quyết định chọn Bảo Anh – cái quyết định “cả gan” mà anh thừa biết sẽ bị “ném đá”. Hỏi thật, nếu cho làm lại, anh có làm khác, ít ra là… nói ngắn hơn?

Làm khác sao được một khi đó là yêu cầu bắt buộc của chương trình. Một khi bạn để ai đó phải ra về thì đâu có nghĩa con đường của người ta đã khép lại và vì vậy, hãy tôn trọng họ hết sức có thể, để họ có thể ngẩng cao đầu đi tiếp, dù không còn trong cuộc chơi này.


Dù gì thì The Voice cũng chỉ là một gameshow thôi mà, làm sao mọi người cứ thích làm căng thế nhỉ

- Thực sự lúc đó, anh có bị giằng xé nhiều không, trước khi xướng lên một cái tên? Chỉ hai chữ, nhưng hoặc là anh sẽ bị ném đá, hoặc trở về lành lặn, với cả công chúng, lẫn… vợ?

Không, có gì mà phải giằng xé! Nên nhớ đây mới chỉ là vòng ngoài, hãy còn lâu mới đến vào top 5, còn lâu mới đến vòng nguy hiểm. Còn lâu! Làm sao mà mới đi được một nửa chặng đường mà đã lằng nhằng nói đến chung kết, cứ như sáng mai tỉnh dậy đã là chung kết rồi vậy…

- Biết đâu rằng một gameshow muốn hấp dẫn thì ngoài format + sao khủng + scandal… ra, thì còn không thể thiếu những thí sinh đẹp nên anh cũng khó mà ra một quyết định khác?

 Kể từ sau vụ scandal Phương Uyên, mọi suy diễn hầu như đều đi theo hướng đó. Nhưng nếu bình tĩnh nhìn lại, trước và sau khi xảy ra scandal kia, liệu có bao nhiêu phần trăm đồn đoán, nghi án là chính xác.

Và kể cả khi biết mình đã ngờ oan thì cũng liệu có mấy ai dám thừa nhận mình sai, hay sau khi nói cho sướng miệng, là xong, không cần biết lời nói của mình có đúng không và có thể làm ảnh hưởng đến ai không…

- Chả phải lúc nãy anh vừa nói: Đàn ông dễ gì “cầm lòng” được trước gái đẹp còn gì!

À, rõ ràng đây là hai câu chuyện khác nhau nhé! Một đằng là chuyện duy mỹ, một đằng là một cuộc thi hát, sao có thể chập làm một? Dù gì thì The Voice cũng chỉ là một gameshow thôi mà, làm sao mọi người cứ thích làm căng thế nhỉ

Xin cảm ơn Trần Lập!

Trần Lập phát biểu trên một tờ báo: “Đừng nhìn xã hội, nhìn giới giải trí chỉ toàn màu đen, với sự vụ lợi, trò vè nhăng nhố. Đừng nghĩ không còn nghệ sỹ nào sẵn sàng làm việc với cái tâm của mình nữa. Sáng- tối là hai mặt của đời sống. Hãy nhìn vào sự nghiệp của họ, tư duy của họ, âm nhạc của họ”. Quả tình, không có ý “nhìn xã hội, nhìn giới giải trí chỉ một màu” song qua sự việc này, có thể thấy khán giả, công chúng đang khao khát “màu kia” đến mức nào. Lâu lắm họ mới được dịp hân hoan tập thể, mà nguyên cớ chỉ vì một cử chỉ đẹp, bài hát có lửa, người hát có lửa.

 

Read more: http://congso.com/tran-lap-chan-dai-nhu-moi-ngon-tren-ban-tiec-6501

 

Sáu ghi nhớ khi ăn

Sáu ghi nhớ khi ăn

Thứ Bảy, 10/11/2012, 08:26 GMT+7

Có nhiều khi bạn vô tình ăn quá nhiều mà không nhận ra để rồi sau đó lại lo lắng chuyện thừa cân. Nếu không muốn tình trạng này tái diễn, hãy ghi nhớ 6 điều sau mỗi khi ăn.

Mỗi lần nghĩ đến chuyện ăn, bạn tự nhắc mình phải kiềm chế và ăn sao cho đúng để có thể "bảo toàn" trọng lượng của mình. Nhưng trong trường hợp bạn đang xúc động hoặc mất tập trung, vô tình bạn lại ăn nhiều hơn mức cho phép, thậm chí là quá nhiều. Điều này đe dọa cân nặng của bạn một cách trầm trọng.

Nhưng làm sao để tránh kiểu ăn theo tâm trạng hay mất tập trung khi ăn? Điều này thực sự khó nhưng không phải làm được.

Dưới đây là 6 điều bạn nên làm trong mỗi bữa ăn để có thể cải thiện sự tự chủ của mình và tránh được tình trạng ăn quá nhiều.

1. Ăn chậm

Tốc độ ăn quá nhanh có thể dẫn đến tình trạng ăn nhiều một cách mất kiểm soát. Bình thường, cơ thể mất khoảng 20 phút để não phát tín hiệu và nhận được tín hiệu dạ dày đã no và không cần ăn thêm nữa. Nhưng nếu bạn ăn quá nhanh, tín hiệu phát ra và nhận vê bị cản trở khiến cơ thể không nhận được dấu hiệu dạ dày đã no. Điều này khiến bạn mất kiểm soát trong ăn uống, dẫn đến ăn quá nhiều mà không biết.

Ăn đúng cách
2. Ngồi ăn

Nếu ăn ở tư thế đứng, chắc chắn bạn dễ bị phân tâm, hậu quả là bạn sẽ ăn nhiều hơn mà không cần để ý xem mình đã no hay chưa, mình đã ăn những gì... Đây cũng chính là lý do khiến bạn không thể giữ ổn định được trọng lượng của mình vì rất có thể bạn sẽ ăn quá nhiều chất béo dẫn đến thừa cân hoặc ăn quá nhiều chất xơ khiến thiếu hụt các chất còn lại như tinh bột, protein, chất béo...

Ngược lại, nếu ngồi ăn, bạn thực sự có thể chú ý hơn đến tình trạng dạ dày của mình và những thứ bạn ăn để biết mình đã no chưa và khi nào thì nên dừng lại.

3. Tập trung vào những gì bạn đang ăn

Khi đã tập trung vào việc ăn, bạn tự giác nhai thức ăn kĩ hơn và cũng thưởng thức được vị ngon của món ăn. Nhờ đó bạn sẽ ăn chậm hơn và cân bằng được lượng dinh dưỡng cần bổ sung cho cơ thể.

Thói quen tập trung khi ăn uống đồng thời cũng giúp bạn giảm hẳn nguy cơ bị đau dạ dày và các bệnh tiêu hóa khác vì bạn đã tạo cho mình thói quen nhai kĩ khi ăn, nhất là những thức ăn cứng.

5. Ăn cùng người khác

Khi ăn cùng người khác, nhất là với người khác giới, phụ nữ có xu hướng ăn ít hơn và từ bỏ hẳn thói quen ăn cố những gì mình thích ăn. Điều này cũng có lợi ở chỗ nó đảm bảo lượng calo chị em hấp thụ vào người không quá nhiều, mà chỉ ở mức vừa phải giúp chị em đủ no. Lượng calo này sau đó sẽ được chuyển hóa hết thành năng lượng thì sẽ càng làm giảm nguy cơ thừa cân và béo phì ở phụ nữ.

Ăn cùng người khác
6. Ăn theo kiểu ở nhà hàng

Tại sao bạn không thử bài trí và sắp xếp bữa ăn gia đình như thể mình đang ăn ở ngoài hàng. Thông thường, khi ăn ở ngoài, chúng ta có xu hướng ăn chậm hơn so với khi ăn ở nhà. Vì vậy, nếu bắt chước "kinh nghiệm ăn uống" này khi ăn ở nhà sẽ giúp bạn tránh được tình trạng ăn quá nhanh, dẫn đến hậu quả dễ béo phì như đã nói ở trên.

Read more: http://congso.com/sau-ghi-nho-khi-an-6483

 

Chút giận dỗi

Chút giận dỗi

Thứ Bảy, 10/11/2012, 08:24 GMT+7

Anh đến quán và ngồi vào chỗ quen thuộc. Khi anh cảm nhận hương nguyệt quế đang lan tỏa quanh anh cũng là lúc người phục vụ quán mang ra 2 ly nước: 1 lipton đá và 1 lipton nóng.

Anh ngồi nhìn những viên đá tan dần, tan dần cho đến lúc trong ly chỉ còn lại nước. Đêm cũng dần khuya, hương nguyệt quế càng đậm đà. Anh cứ nhìn 2 ly nước cho đến khi người phục vụ đến với nhã ý muốn đóng cửa. Lúc đó, anh thẫn thờ nhận ra trong quán chỉ còn lại mình anh.

Uống trà
Chỗ ngồi này có một cây nguyệt quế tỏa hương thơm dìu dịu. Đây vốn không phải là chỗ của anh. Trước đây nó là chỗ của chị. Sau những giờ lên lớp, chị thường ngồi ở góc này. Thức uống chị thích bao giờ cũng là lipton, lipton nóng. Chị không chạm đến một viên đá. Chị giữ giọng như ca sĩ. Chị nói, chị là ca sĩ chỉ hát cho học trò nghe, và sân khấu chính là bục giảng.

Lần nào đến đây, chị cũng chọn đúng chỗ ngồi này. Khi đến trễ, không còn chỗ quen thuộc đó, chị sẽ chọn ngồi nơi gần nhất với cây nguyệt quế. Còn anh, ngẫu nhiên thôi, một lần đến đây, anh chọn đúng vị trí này. Ngồi một lúc, anh cảm nhận hương thơm dịu nhẹ của nó, thế là thích.

Một lần đến trễ, anh nhìn thấy chị đã ngồi chỗ đó rồi. Và cũng ngẫu nhiên, anh chọn nơi gần đó nhất. Một giờ rồi hai giờ trôi qua, anh thấy chị cũng chỉ ngồi một mình. Đến lúc anh chuẩn bị về thì thấy chị gục xuống bàn, đôi vai rung rung. Anh biết, chị đang có nhiều tâm sự. Chút tò mò, chút thương cảm, anh hỏi chị có cần giúp đỡ gì không. Chị chỉ lắc đầu. Anh kiên nhẫn ngồi chờ cho đến khi chị ra về. Anh bám theo xe. Cuối cùng, anh biết, chị ở trong căn nhà trồng đầy hoa.

Cây nguyệt quế
Một tuần sau, họ ngồi đối diện nhau nơi góc quán có cây nguyệt quế. Anh thấy chị có đôi mắt đẹp nhưng buồn. Anh dò hỏi mãi mới biết rằng người yêu chị đã nói lời chia tay để theo người mới. Chị đau buồn quá. Họ vẫn ngồi bên nhau nhiều lần như thế, nhưng chẳng nói nhiều với nhau. Đến khi về anh luôn ám ảnh bởi đôi mắt buồn của chị và nghe hương nguyệt quế thoang thoảng đâu đây.

Cho đến một ngày thường lệ, anh tới quán như đã hẹn. Anh vẫn gọi 2 ly lipton nhưng chờ mãi chẳng thấy chị đến. Khi lòng kiên nhẫn bắt đầu lung lay thì điện thoại của anh rung nhẹ: anh uống trà một mình nhé, bạn trai em đã thay đổi, anh ấy nói rằng “những con đường anh đi rồi cũng đưa anh về bên em”… Chút giận dỗi, anh đã xóa tin nhắn ấy.

Bình tâm suy nghĩ lại, anh thấy mình thật lạ, anh có nói gì đâu, chị có nói gì đâu. Vậy mà tối nay anh lại thẫn thờ ngồi đây, gọi 2 ly lipton, nghe hương nhè nhẹ trong gió, và vai mình ướt đẫm giọt sương đêm.

 

Read more: http://congso.com/chut-gian-doi-6485

 

Bayern vs Frankfurt: Mồi ngon của Hum Xám

Bayern vs Frankfurt: Mồi ngon của Hum Xám

Thứ Bảy, 10/11/2012, 08:54 GMT+7

Bundesliga 2012/13 đang cúi rạp trước gót sắt của Bayern, nên đừng ngạc nhiên nếu Frankfurt sẽ trở thành nạn nhân mới nhất của gã khổng lồ xứ Bavaria.

“May mà Hamburg chỉ thua có… 3 bàn”, lời HLV Thorsten Fink. “Không hiểu họ chơi cái thứ bóng đá quái quỷ gì vậy”, HLV Rudi Garcia ngao ngán lắc đầu sau khi Lille bị Bayern vùi dập tới 6-1. Phát biểu của 2 bại tướng gần nhất đã cho thấy sức mạnh hủy diệt của gã khổng lồ xứ Bavaria.

Những con số thống kê đã tự nói lên điều đó. Sau 10 vòng, Bayern kiếm 27 điểm, hơn phần còn lại 7 điểm. Lần đầu tiên trong lịch sử 50 năm Bundesliga chứng kiến một khoảng cách lớn đến thế chỉ sau 10 vòng. Hiệu số ghi 30 bàn chỉ để lọt lưới 4 quả cũng đang là kỷ lục ở giải đấu hạng cao nhất nước Đức.

Sau 2 năm trắng tay liên tiếp, thầy trò HLV Heynckes đang trở lại với hình ảnh của một kẻ thống trị quen thuộc. Tất cả đều biết Bayern mạnh đến mức nào, nhưng ngoại trừ Leverkusen bất ngờ chặn được họ ở vòng 8, còn lại tất cả đều gục ngã: từ những cái tên rắn mặt và có truyền thống như Schalke, Stuttgart, Bremen hay Hamburg, đến những chú lùn như Fuerth, Duesseldorf cũng không là ngoại lệ.

Sức mạnh của Bayern nằm ở đâu? Xin thưa, nó đến từ mọi tuyến, cùng một lối chơi mà Chủ tịch Uli Hoeness ví von rằng “Bayern đang nâng bóng đá lên thành nghệ thuật”. Manuel Neuer gần như “thất nghiệp” trong khung gỗ. Hàng thủ hiếm khi mắc sai lầm, còn Mandzukic đang hoàn thành khá tốt vai trò thay thế Gomez khi đã ghi được tới 8 bàn.

Nhưng vũ khí hủy diệt tập trung ở hàng tiền vệ với dàn sao mà phần còn lại không biết được Bayern sẽ ra sân với cái tên nào khi tất cả đều chơi hoàn hảo. Từ đầu mùa, tuyến tiền vệ của Bayern đã ghi tổng cộng 21 bàn, hơn tuyến tiền vệ của cả Bundesliga cộng lại.

Bayern có đủ những bài học để không tự bắn vào chân mình giống như 2 mùa giải gần nhất và ở sào huyệt Allianz Arena, chẳng thể hy vọng Frankfurt làm nên chuyện bất chấp thầy trò Armin Veh cũng đang là một hiện tượng mùa này. Khá ngạc nhiên khi không phải Dortmund hay những cái tên lớn nào khác, chính Frankfurt đang cùng với Schalke đeo bám Bayern dai dẳng nhất.

Một đội bóng ngân sách có lẽ chỉ đáng giá với một ngôi sao của Bayern làm được điều đó thực sự là một kỳ tích. Mặc dù vậy, Frankfurt cũng đã có dấu hiệu loạng choạng khi chỉ thắng được 1 ở 4 vòng gần nhất (hòa 1, thua 2). Frankfurt đang copy cách chơi của Bayern là có gắng kiểm soát thế trận, nhưng còn lâu mới hiệu quả như “Hùm xám”. Cũng dễ hiểu, bản sao làm sao có thể bằng bản chính được.

Mà Bavaria đúng là tử địa của Frankfurt bởi trong 41 lần làm khách Bayern, họ chỉ thắng được vỏn vẹn 3 trận, trong khi phải nhận tới 32 thất bại. Bayern đang tăng tốc và hạ Frankfurt sẽ giúp thầy trò HLV Heynckes chặt bớt một cái đuôi đeo bám họ.

Dự đoán: 3-0

Đội hình dự kiến:

Bayern: Neuer, Lahm, Boateng, Dante, Alaba, Luiz Gustavo, Schweinsteiger, Mueller, Kroos, Ribery, Mandzukic
(4-2-3-1)


Frankfurt: Trapp, S. Jung, Anderson, Demidov, Oczipka, Schwegler, Rode, Aigner, Meier, Inui, Occean
(4-2-3-1)

Read more: http://congso.com/bayern-vs-frankfurt-moi-ngon-cua-hum-xam-6490

 
Trang 68 trong tổng số 263 trang
You are here: Ao khoac thoi trang, ao khoac, ao khoac nam, ao khoac nu Công Sở

Ve ao khoac thoi trang

Aokhoacthoitrang.com là trang web chuyên cập nhật những xu hướng ao khoac thoi trang mới nhất - ao khoac, ao khoac nam, ao khoac nu

Ao khoac thinh hanh

Ban thich phong cach ao khoac thoi trang nao?